Xin đừng làm mẹ khóc

Xin đừng làm mẹ khóc

Maria Gioan Lasan Ngô Văn Vỹ (Đan viện Xitô Châu Sơn, Đơn Dương)

research proposal for computer science
“Mẹ… mẹ… mẹ ơi! Mẹ đâu rồi!”… Tiếng khóc thảng thốt của một em bé khiến tôi bồi hồi nhớ mẹ. Mẹ tôi hiền lành đạo đức, mẹ đã thông truyền cho tôi đức tin, dạy cho tôi thuộc lòng những kinh đọc sáng tối ngay từ bé, mẹ tập cho tôi siêng năng tham dự thánh lễ mỗi ngày... Mẹ rất mực khéo léo giữ cho gia đình tôi luôn ấm êm, hạnh phúc. Suốt cuộc đời, mẹ tần tảo hy sinh nuôi dạy tám anh chị em chúng tôi khôn lớn lên người. Từ khi các anh chị ra ở riêng thì dường như bao yêu thương mẹ dồn cả cho tôi: Thằng út của mẹ!

 

Uf Essays
Nhưng Mẹ càng yêu thương tôi bao nhiêu thì tôi lại càng tỏ ra ương bướng, ngạo ngược bấy nhiêu. Cuộc sống ăn chơi trác táng của tôi đã làm cho mẹ phải chịu nhiều ưu phiền, nhục nhã. Từ khi bước chân vào trường đại học, xa mẹ, tôi cũng xa dần tình mẹ. Tôi a dua theo đám bạn bè chơi bời lêu lổng, xao lãng việc học hành. Mẹ rất lo lắng, dù ở xa nhưng chẳng ngày nào mẹ không điện thoại hỏi tôi về cái ăn cái mặc, chuyện học hành thi cử… Mẹ khuyên nhủ, động viên và nhắc nhở tôi về cách sống ở đời, về đời sống Đạo...

American Dream Research Paper
Tôi nghe rồi cũng cho qua. Nhiều lần tôi trả lời mẹ: “Mẹ an tâm đi. Con ổn!” Tôi đã tự dối lòng mình và nói dối mẹ. Kỳ thực, chỉ trong một thời gian ngắn thân xác tôi đã ra tiều tuỵ sau những lần nhậu nhẹt, chơi bời thâu đêm. Lực học của tôi đã sa sút thảm hại. Tôi không thể hoàn thành được các tín chỉ của trường. Các giới răn trong Đạo “mến Chúa yêu người” tôi coi thường tất cả... Tôi sống vất vưởng như bèo dạt mây trôi giữa dòng đời. Chuông điện thoại reo. Giọng của mẹ: “Út…Út con có…”. Tôi miễn cưỡng nghe mẹ nói, vì biết trước rằng lần nào mẹ cũng chỉ lặp đi lặp lại bấy nhiêu câu. “Út à, mẹ nghe người ta nói con không được khỏe và lại còn bỏ bê việc học hành có phải không con?”. Như bị xát muối vào vết thương, tôi giận điên lên, quát lớn:

How Long Are Essays
“Mẹ… Mẹ im đi! Mẹ ở quê thì biết cái gì chứ! Mẹ để con yên. Con lớn rồi. Mẹ khỏi lo”. Tôi hậm hực cúp máy đang khi mẹ gọi với lại: “Út… Út… Con…”

Writing an essay for a scholarship
Chẳng phải vì tôi ghét mẹ đâu, hay vì mẹ đã làm điều gì sai trái. Thú thực, trong lòng tôi cũng có chút hối hận khi vô lễ với mẹ. Vì tôi biết rõ mẹ luôn quan tâm lo lắng chăm sóc cho tôi. Mẹ làm lụng vất vả, “thắt lưng buộc bụng”, dành dụm từng đồng gửi lên cho tôi ăn học, mong ước tôi sẽ có một tương lai tươi sáng. Thế mà… Phải chăng vì tôi đã quá tự cao, mù quáng đua đòi, tưởng mình đã biết mọi sự, “đã lớn”, nên chẳng cần mẹ? Đã hai tuần nay, tôi sống trong sự yên ổn giả tạo, bởi vì mẹ không còn gọi điện thoại nhắc nhở gì nữa… Có lẽ mẹ đã để tôi yên thật, hay mẹ tôn trọng “ốc đảo” tự do của tôi?

“Reng… reng….”, điện thoại reo.

premium writing service
Mẹ lại gọi. Tôi lưỡng lự: “Con nghe…”. Nhưng lần này không phải giọng nói quen thuộc của mẹ, mà là giọng chị tôi hốt hoảng: “Út… Mẹ ốm nặng. Em về ngay đi!”. Tôi bàng hoàng, chết lặng người. Sao chỉ mới có hai tuần mà mẹ đã ốm nặng đến thế? Bỗng nhiên, những lời của Chúa truyền dạy: “Ngươi hãy thảo cha kính mẹ…” (Xuất Hành 20,12), mà tôi đã thuộc nằm lòng từ nhỏ, ùa về cắn rứt lương tâm tôi. Những ký ức về mẹ như một cuộn phim tự động, chiếu lại từng lời nói hành động của mẹ và tôi, sao mà trái ngược nhau quá lẽ! Mẹ sống cho tôi, còn tôi chỉ biết sống cho riêng mình.

Mẹ quan tâm săn sóc cho tôi, còn tôi thì lại vô ơn bất hiếu với mẹ.

Cheapest Essay Writing Service Uk
Tôi vội bắt xe về quê chỉ mong gặp được mẹ. Máy truyền hình trên xe văng vẳng giọng hát tha thiết truyền cảm của ca sĩ Hiền Thục: “Bao ngày mẹ ngóng, bao ngày mẹ trông, bao ngày mẹ mong con…”, nước mắt tôi rưng rưng theo lời hát. Trái tim tôi đau nhói, ruột gan se thắt lại, miệng lắp bắp: “Mẹ… Mẹ…”. Tôi đi thẳng đến bệnh viện, chạy ào đến bên mẹ. Mẹ nằm bất động trên giường bệnh, khuôn mặt hốc hác, tái xanh. Mẹ không nói, đôi mắt khép hờ, hơi thở nặng nề... Tôi òa khóc nghẹn ngào: “Mẹ… Mẹ… Con sai rồi. Mẹ tha lỗi cho con!”. Mắt mẹ lệ nhòa tràn ướt cả tấm ga trải giường trắng toát. Mẹ kéo ghì tôi vào lòng, miệng muốn nói gì đó nhưng không thành tiếng, khẽ gật đầu, ánh mắt và khuôn mặt bừng lên một vẻ dịu hiền, một niềm an vui khôn tả. Tôi ôm chặt lấy mẹ, nước mắt rơi lã chã thân người: “Con cám ơn mẹ! Con yêu mẹ nhiều! Mẹ đừng bỏ con!”

Pro life research paper
Tôi cảm nhận được niềm bình an tuyệt diệu đang lan tỏa khắp cơ thể, khi “quay về” với mẹ. Tôi cứ ôm chặt lấy mẹ như không muốn để vuột mất, lòng thầm tạ ơn Chúa đã cho tôi còn cơ hội gặp mẹ, còn kịp nói lời xin lỗi và cám ơn mẹ, người đã cho tôi được hiện hữu và luôn yêu thương tôi trên cuộc đời này.

Vietnamese Culture Essay
Những ngày sau đó tôi ở lại bên mẹ, tận tâm phụng dưỡng mẹ như để đền bù những tổn thương tôi đã gây ra cho người. Mẹ thấu biết lòng chân thành của tôi, nên người rất bình an, chỉ trong một thời gian ngắn bệnh tình của mẹ thuyên giảm và khỏi hẳn. Tôi chào tạm biệt mẹ, trở lại môi trường đại học với một niềm vui dạt dào. Tôi được biến đổi thành con người hoàn toàn mới trong cách nghĩ và cách sống tích cực. Dù sống xa mẹ nhưng lòng tôi luôn hướng về mẹ. Tôi chủ động thường xuyên điện thoại thăm mẹ, tâm sự những niềm vui nỗi buồn cùng mẹ và luôn nhận lại từ mẹ những lời động viên, những chỉ dẫn tuyệt vời. Những kỳ nghỉ lễ, tết… tôi hào hứng được về quê gặp mẹ, tôi diễm phúc còn được nhìn thấy mẹ, gọi mẹ, ào vào lòng mẹ, to nhỏ cùng mẹ… Cái cảm giác ấy thật sung sướng và hạnh phúc vô bờ.

Biology Research Proposal
Nhìn lại chặng đường sai lầm trầm trọng đã trải qua, tôi bàng hoàng nhận ra mình là kẻ sống ảo, dại khờ, ích kỷ, chỉ biết ăn chơi hưởng thụ vật chất trước mắt mà không biết lo nghĩ đến tương lai. Con người sống đâu chỉ nhờ vật chất, có những thứ thiêng liêng mà vật chất chẳng thể mua được: Nếu mẹ mất rồi biết tìm ở đâu? Những sai lầm trong quá khứ giúp tôi tỉnh ngộ, nhận ra tình thương bao la của mẹ, nó giúp tôi biết trân quý những giá trị thiêng liêng trong cuộc đời này. Tôi nghiệm ra: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”. Mẹ là nguồn an ủi, nguồn sức sống, là nơi nương náu, là chỗ dựa an toàn cho những đứa con, dù lúc thành công hay khi thất bại trên đường đời.

Bạn và tôi, chúng ta đều được cha mẹ sinh ra trong đời. Đạo Chúa còn dạy chúng ta phải “thờ cha kính mẹ”, vậy nên chúng ta hãy luôn là những đứa con hiếu thảo với cha mẹ, để cha mẹ có thật nhiều niềm vui trong cuộc đời này sau khi đã suốt một đời hy sinh cho ta. Có như vậy, ta sẽ không phải hối tiếc vì đã sống bất hiếu với cha mẹ, và để sau này những đứa con yêu quý của ta lại biết sống hiếu thảo với ta. Vì: “Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đấy”.

“Nếu mình hiếu với mẹ cha,

Chắc con cũng hiếu với ta khác gì!

Nếu mình ăn ở vô nghì,

Đừng mong con hiếu làm gì uổng công!”

Mong thay: “Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”.

Maria Gioan Lasan Ngô Văn Vỹ (Đan viện Xitô Châu Sơn, Đơn Dương)

 Print  Email

LƯỢT TRUY CẬP 23267

Sunday, 24/03/2019 17:55

Liên hệ với chúng tôi:
lebaotinhbmt@gmail.com

Casino Bonus at bet365 uk