MẠNH THƯỜNG QUÂN VÀO NƯỚC TẦN

MẠNH THƯỜNG QUÂN VÀO NƯỚC TẦN

Mystatlab homework answers
Mạnh Thường Quân là một nhà nghĩa hiệp nước Tề, muốn sang nước Tần để du thuyết. Có hàng nghìn người can ngăn mà không được. Sau Tô Tần đến can, Mạnh Thường Quân bảo rằng:

 

"Việc người ta thì ta đây không còn sót gì nữa, chỉ có việc quỉ thần là ta chưa được rõ mà thôi.

macbeth guilt essay
- Tô Tần đáp: Ấy chính tôi lại đây không phải là để nói việc người, tôi cốt định đem việc quỉ thần nói để ông nghe.

- Mạnh Thường Quân: ừ thế nói ta nghe.

- Tô Tần nói:

Help With Dissertation Proposal
Vừa rồi tôi lại đây, đi qua con sông, tôi thấy một pho tượng đất nói truyện vái một pho tượng gỗ. Tượng gỗ bảo tượng đất: "Ngươi là đất nặn thành hình, đến mùa mưa, nước sông lên, ngập lụt cả thì ngươi bở tan ra mất. - Tượng đất nói: Ta có tan ra nữa, ta vốn là đất, thì đất lại hoàn đất mà thôi. Chớ như người là gỗ tạc thành hình, nước tràn ngập lên, thì chửa biết ngươi trôi rạt vào đâu mà rồi ra thế nào..." Nay nước Tần là nước hiểm trở, vua Tần là vua bạo ngược, nếu ông vào đấy thì chửa biết có ra thoát được không.

Mạnh Thường Quân nghe nói bèn thôi không sang nước Tần nữa.

GIẢI NGHĨA

American University Creative Writing
- Mạnh Thường Quân: con vua nước Tề thời Chiến quốc, họ Điền tên Vãn làm tướng nước Tề có tiếng là người nghĩa hiệp, trong nhà lúc nào cũng tiếp đãi đến vài nghìn người khách.

- Nghĩa hiệp: người thẳng tính, thích điều phải, hay giúp người hèn yếu, chống lại kẻ cường quyền.

marketing assignments for mba
- Tần: tên nước đời Xuân Thu tức là tỉnh Thiểm Tây bây giờ, đến đời Thuỷ Hoàng nước Tần chiếm được cả sáu nước mà nhất thống thiên hạ.

- Du thuyết: nhà ngôn luận giỏi đời Chiến quốc thường dùng nhời biện bác mà làm cho người ta xiêu lòng phải nghe.

Hire A Writer Online
- Tô Tần: người thời Chiến quốc là một nhà du thuyết giỏi, có công đi liên hợp được sáu nước để chống lại nước Tần.

Best Books For Creative Writing
- Quỉ thần: quỉ: bực thiêng liêng ở dưới đất tức là người chết; thần: bực thiêng liêng ở trên giời. Mạnh Thường Quân thấy Tô Tần đến, đột ngột đem truyện quỉ thần hỏi, có ý làm cho khó khăn Tô Tần không nói ra làm sao được nữa. Không ngờ Tô Tần ứng biến nhanh, lấy ngay truyện quỉ thần làm thí dụ mà nói đến việc mình.

- Hiểm trở: núi cao, sông sâu ngăn trở, đi lại hiểm nghèo.

NHỜI BÀN

college app essays
Mạnh Thường Quân cậy là tài giỏi, trước đã không chịu nghe ai, mà sau lại nghe Tô Tần, là vi Tô Tần thuyết lý đến nơi không còn sót nước gì. Bài ngụ ngôn của Tô Tần đây thực là một bài học hay cho những kẻ có tính mạo hiểm mà không biết liệu sức mình. Mạo hiểm là một tỉnh hay, nhưng phải có biết mình, biết người thi mới thành được việc mà không đến nỗi thất bại.

THẬP BÌ NÓI CHUYỆN VỚI HUỆ VƯƠNG

Vua Huệ Vương nước Ngụy hỏi Thập Bì rằng: "Người nghe người ta cho quả nhân là thế nào?

- Thập Bì thưa: Thần nghe người ta cho nhà vua là nhân từ và hay gia ơn lắm.

- Vua vui mừng hớn hở nói rằng: Như thế thì cái công đức của quả nhân được đến thế nào?

- Thập Bì nói: cái công đức ấy rồi đến mất nước mất.

purchase custom research paper
- Vua ngạc nhiên hỏi: Nhân từ và hay gia ơn là làm việc thiện, mà làm việc thiện đến nỗi mất nước là nghĩa thế nào?

Research Paper Writer Online
- Thập Bì thưa: Vua mà nhân từ, thì bất nhẫn trừng phạt; vua hay gia ơn, thì chỉ thích ban thưởng. Tính đã bất nhẫn, thì kẻ có tội cũng không trị, tính hay ban thưởng, thì kẻ vô công củng được thưởng. Đến kẻ có tội không phải tội, kẻ vô công mà được thưởng, thì mất nước cũng không có gì là lạ".

HÀN PHI TỬ

GIẢI NGHĨA

- Quả nhân: (xem bài số 47)

- Nhân từ: nhân đức, từ bi, có bụng tốt hay làm điều lành

- Gia ơn: làm cho người ta được nhờ, được khỏi khổ, được sung sướng, đây là nói hay ban ơn cho cái này cái nọ

- Công đức: công: việc lành giúp cho người ta; đức: lòng lành nghĩ đến người ta

- Thiện: lành, chỉ những sự làm có nhân đức

- Bất nhẫn: không nỡ làm thẳng tay, có bụng ái ngại

- Vô công: không có công lao.

NHỜI BÀN

Nhân đức vốn là hay, tuy vậy cũng có cái nhân đức của kẻ trượng phu, cái nhân đức của người đàn bà. ông vua cầm quyền một nước mà nhân đức như đàn bà, thương kẻ có tội, thưởng kẻ vô công, thì giữ sao cho trong nước yên trị được. Phàm chưng các đức tính mà tăng lên quá độ, là hoá ra dở cả. Cho nên cứ cầm cân giữ mực công binh, phải chăng, có lý lại có tình, có nhân lại có phép, thì mới là đạo trung dung được.

THAM LỢI TRƯỚC MẮT, QUÊN HẠI SAU LƯNG

Vua nước Ngô muốn đem quân đi đánh nước Kinh. Đã nhiều người can ngăn, vua nhất định không nghe. Sau lại hạ lệnh rằng: "Ai can ta đánh nước Kinh thì phải xử tử".

Có một viên quan trẻ tuổi, muốn can ngăn mà không dám nói, luôn ba ngày, cứ sáng sớm, cầm cung, tên đến đứng vườn sau nhà vua, sương xuống ướt đầm cả áo. Hôm thứ ba, vua gặp, mới hỏi rằng:

"Ngươi đến đây làm gì mà để sương xuống ướt cả áo như thế?

Viên quan thưa rằng:

- Trong vườn có một cây cổ thụ. Chót vót trên ngọn cây, có con ve sầu, hút gió, uống sương, rả rích kêu, cả ngày tưởng đã được yên thân lắm. Biết đâu, đằng sau có con bọ ngựa, đang dơ hai càng chực bắt. Chính con bọ ngựa muốn bắt con ve sầu, lại biết đâu đằng sau có con chim sẻ nghển cổ chực mổ. Chính con chim sẻ muôn bắt con bọ ngựa, lại biết đâu dưới gốc cây có tôi cầm cung tên chực bắn. Chính tôi đây muôn bắt con chim sẻ, mà không biết sương xuống ướt đầm cả áo... Như thế đểu là chỉ vì tham cái lợi trước mắt mà quên hẳn cái hại ở ngay sau lưng vậy".

Vua nghe nói tỉnh ngộ, bèn thôi không đánh nước Kinh nữa.

THANH LẼ TỬ

GIẢI NGHĨA

- Ngô: tên nước thời Xuân Thu bây giờ ở vào địa phận phía nam sông Hoài, sông Tứ cho đến tỉnh Chiết Giang

- Kinh: (xem bài số 29)

- Hạ lệnh: truyền một điều gì xuống bắt người ta phải theo

- Xử tử: xử tội chết

- Cổ thụ: cây sống đã lâu năm

- Tỉnh ngộ: biết rằng mình mê muội và hiểu thấu lẽ phải trái.

- Thanh Lê Tử: tức là Lưu Hướng, người nhà Hán, làm quan Gián đại phu giỏi về văn chương lại kiêm cả kình thuật và thiên văn.

NHỜI BÀN

Ve sầu ở cao tưởng được yên thân, ngờ đâu có bọ ngựa muốn bắt ve sầu; bọ ngựa tại ngờ đâu có chim sẻ muốn bắt bọ ngựa, chim sẻ tại ngờ đâu có người muốn bắt chim sẻ, người bắt chim sẻ lại ngờ đâu sương xuống ướt đầm áo! Thế mới hay ở đời, chẳng nói chi một loài người, đến cả muôn loài, cũng chỉ rình muốn lẫn nhau, nuốt lẫn nhau mà thôi. Nhưng biết đâu, trong khi mình muốn nuốt người, lại có kẻ khác muốn nuốt mình, mình chỉ ham mê trục cái mối lợi trước mắt, mà không phòng bị cái tai hoạ sau lưng. Mà khi tai hại nó đã xẩy đến, thì chẳng những không thấy lợi đâu, lại thiệt đến thân mình trước. Cho nên người không thấy cái lợi, thì lo cả đến cái hại, lợi bất cập hại, thì không bao giờ làm.

theo Cổ học Tinh hoa

 Print  Email

LƯỢT TRUY CẬP 23024

Sunday, 23/09/2018 21:02

Liên hệ với chúng tôi:
lebaotinhbmt@gmail.com

Casino Bonus at bet365 uk