TRƯỚC KHI ĐÁNH NGƯỜI PHẢI BIẾT GIỮ MÌNH

55. TRƯỚC KHI ĐÁNH NGƯỜI PHẢI BIẾT GIỮ MÌNH

Censorship Research Paper
Vẫn Công nước Tấn đem quân sang đánh nước Vệ. Giữa đường gặp một ông lão đang bừa ruộng cứ ngửng mặt lên giời cười khanh khách mãi. Văn Công cho đòi lại hỏi:

- Ngươi cười cái gì thế?

Ông lão thưa rằng:

Geography Homework Help Ks3
- Tôi cười người láng giềng nhà tôi. Anh ta đưa vợ đi chơi nhà bà con. Giữa đường gặp người con gái hái dâu, anh ta thích quá, lẻn vợ rẽ xuống ruộng dâu, nói truyện với người con gái. Một chốc, ngoảnh lên xem vợ đi đến đâu thì thấy một chàng đang vẫy vợ anh ta đi. Ấy câu truyện chỉ có thế, tôi nghĩ mà tôi không nhịn cười được.

How To Write An Scholarship Essay
Văn Công nghe nói, tự nhiên tỉnh ngộ, kéo quân về. Về chửa đến nơi, thì đã thấy báo có giặc ngoài vào xâm phạm trên mạn Bắc.

LIỆT TỬ

GIẢI NGHĨA

- Tấn: (xem bài số 45)

- Văn Công: vua giỏi nước chư hầu đứng vào bực ngũ bá

- Vệ: tên một nước thời Xuân Thu ở vào vùng tỉnh Trực Lệ và Hà Nam bây giờ.

- Tỉnh ngộ: đương mê man việc gì mà tỉnh ra biết nghĩ lại.

NHỜI BÀN

Research Paper In Economics
Phàm cái gì mình thích, tất người ta cũng thích. Neu cứ theo lòng tục, mà vơ năm, gắp mười không phòng bị thì có khi xôi hỏng bỏng không, chẳng những không lấy được gỉ của người ta, mà mình có gì cũng mất vào tay người ta nữa. Việc nước cũng thế, đi đánh nước ngoài, mà không nghĩ giữ nước nhà, thế là bỏ nước mình cho giặc vậy.

56. KHÔNG NÊN SÁT PHẠT LẪN NHAU

Văn Quân đất Lỗ Dương sắp đem quân sang đánh nước Trịnh. Mặc Tử nghe thấy, đến can nói rằng:

website for homework
- Ví bây giờ trong đất Lỗ Dương này, tỉnh nhớn đánh tỉnh nhỏ, nhà nhớn đánh nhà nhỏ, giết người, lấy của lẫn của nhau, thì nhà vua nghĩ ra thế nào?

Văn Quân nói:

how to write a english essay
- Bao nhiêu người ở đất Lỗ Dương đều là tôi con của ta cả. Ví tỉnh nhớn đánh tỉnh nhỏ, nhà nhớn đánh nhà nhỏ, để cướp lẫn của nhau, thì ta tất đem trị tội thật nặng.

Mặc Tử nói:

dissertation acknowledgments
- Bao nhiêu người trong thiên hạ đều là tôi con của Giời cũng như bao nhiêu người trong đất Lỗ Dương là tôi con của nhà vua; hay nhà vua đem quân đánh Trịnh, thì há lại tránh khỏi được vạ giời hay sao!

Văn Quân nói:

Essays Against Abortion
- Sao tiên sinh lại ngăn ta đánh Trịnh. Ta mà đánh Trịnh là thuận cái chí của giời. Vua nước Trịnh ba đời giết cha, giời đã ra tai, làm mất mùa luôn ba năm. Nay ta phải giúp giời mà giết Trịnh.

Mặc Tử nói:

Essay cause and effect
- Vua nước Trịnh ba đời giết cha, giời đã ra tai, làm mất mùa ba năm. Giời phạt như thế cũng đã là đủ. Nay nhà vua lại còn đem quân đánh Trịnh, mà nói rằng: "Ta đánh Trịnh là ta thuận ý giời"; thì là nghĩa thế nào? Ví như ngay đây có một đứa con ngang ngạnh, cha nó đã cầm roi đánh nó, người cha bên láng giềng lại còn vác gậy ra đánh hôi bảo rằng: "Ta đánh nó là thuận cái chí của cha nó". Nói như thế, thì có nghe được không?"

MẶC TỬ

GIẢI NGHĨA

- Lỗ Dương: tên một ấp nhớn của nước Sở về thời Xuân Thu, tức là huyện Lỗ Sơn tỉnh Hà Nam bây giờ

- Can: nói để ngăn ai đừng làm việc gì.

Professional Essay Writers Uk
- Thiên hạ: đất dưới gầm giời, tức là cả thế giới. Người Tàu thường cho thiên hạ là chỉ có nước Tàu và mấy xứ ở chung quanh thôi

- Tiên sinh: (xem bài số 48)

- Chí: tâm để vào việc gì

- Ra tai: làm cho thiệt hại khổ sở như lụt, đại hạn, bão, dịch lệ, đói kém, loạn lạc

- Phạt: trừng trị cho lần sau chừa

- Ngang ngạnh: không vâng lời, bướng, chống lại.

NHỜI BÀN

Khi mình cậy sức, cậy nhiều, cậy khôn, cậy tài mà hà hiếp kẻ kém mình, thường mình cứ hay viện lẽ nọ, cớ kia, để như cho mình là phải mà che mắt thế gian lấp miệng thiên hạ. Nhưng dù viện lẽ gì, cớ gì, cũng vẫn không được chánh đáng. Danh bất chính thì ngôn không thuận. Mình đã rắp tâm đè nén người ta, tham lấy của người ta, là mình làm điều phi nghĩa rồi, không bao giờ rửa sạch được cái ô danh nữa. Làm việc bậy mà lấy câu nói phải để tế toái đi, có khác gì lấy vóc gấm phủ ngoài cái cành khô hay tượng đất mà bảo người ta là thần thánh đấy.

57. DIỀU GỖ

Mặc Tử làm cái diều gỗ, ba năm mới xong. Lúc thả cho bay, được một hôm thì diều hỏng.

Học trò khen rằng: “Thầy làm diều gỗ mà bay được thật là khéo!”

Mặc Tử nói: Ta làm cái diều ba năm mới xong, diều bay mới được một ngày đã hỏng, cho là khéo thế nào được! Sao bằng người làm cái xe, gỗ chỉ tốn một ít, công không hết một buổi, mà chở được nặng, đi được xa, dùng được lâu năm. Có thế mới gọi là khéo".

Huệ Tử nghe câu truyện, bảo: "Mặc Tử nói thế, thực là người khéo".

MẶC TỬ

GIẢI NGHĨA

- Diều gỗ: cái diều làm bằng gỗ.

NHỜI BÀN

Diều gỗ mà bay được, ai không chịu là khéo! Nhưng công làm mất ba năm, dụng chỉ được một ngày, thì cái dụng tưởng không bõ với cái công. Cho nên Mặc Tử, vốn là người tiết kiệm, chỉ vụ sự làm ăn, không cầu sự văn hoa, mới cái ái tôn chỉ cho một vật sở dĩ gọi là khéo, không phải là chỉ một làm tài giỏi hơn người, nhưng cốt phải lợi dụng được việc cho người trước. Huệ Tử khen Mặc Tử là cũng theo một cái lý thuyết ấy. Tuy vậy, xét ra ở đời, cái khéo và cái dùng không cần gì cứ phải đi đôi với nhau. Thường cái khéo, cái đẹp không cầu là hữu dụng hay vô dụng: miếng gỗ chạm, cái tranh vẽ, giọng hát, bài đàn chỉ có khéo, không thiết dụng, mà thực là có ích cho người.

theo Cổ học Tinh hoa

 Print  Email

LƯỢT TRUY CẬP 23024

Sunday, 23/09/2018 21:02

Liên hệ với chúng tôi:
lebaotinhbmt@gmail.com

Casino Bonus at bet365 uk