QUÊN THÂN

115. QUÊN THÂN

Vua Ai Công hỏi đức Khổng Tử; Quả nhân nghe nói có người tính hay quên, lúc dọn nhà, quên mất vợ, có thật không?

Đức Khổng Tử thưa rằng:

- Có người quên như thế cũng chưa lấy gì làm tệ. Còn có người tệ hơn nữa: quên cả đến thân mình.

Vua Ai Công hỏi:

- Thế nào mà lại đến quên cả thân mình nữa?

Đức Khổng Tử nói:

Best Online Writing Services
- Ngày xưa vua Kiệt nhà Hạ giàu có cả bốn bể, sang làm đến thiên tử, chỉ vì sao nhãng cơ đồ của tổ tiên, huỷ hoại điển pháp của nước nhà, tin dùng kẻ siểm nịnh, ghét bỏ kẻ trung thành, ngày ngày say đắm sắc dục, săn bắn rượu chè, hoang du vô độ, sau đến nỗi bị ông Thang giết chết mà mất... Thế chẳng phải quên cả thân là gì?"

GIẢI NGHĨA

- Ai Công: vua nước Lỗ.

- Quả nhân: tiếng vua tự xưng với thần dân.

Who Will Write My Essay For Me
- Kiệt: vua cuối đời nhà Hạ, tàn dân, hại vật đến nỗi mất nước. Hạ: một nhà làm vua bên Tàu hơn bốn trăm năm (205-1818).

- Thiên tử: con giời, chỉ vua thay mệnh giời mà trị thiên hạ.

- Cơ đồ: nền nếp gây dựng.

- Huỷ hoại: làm cho hư hỏng đổ nát.

- Điển pháp: điển: công việc cũ đáng theo; pháp: chế độ đặt ra để cai trị.

- Siểm nịnh: hót ngon hót ngọt, xui hay, xui dở.

- Sắc dục: say mê đàn bà, con gái.

- Hoang du vô độ: chơi bời phóng túng không biết thế nào mà kể.

- Thang: vua đầu nhà Thương giết vua Kiệt nhà Hạ.

NHỜI BÀN

Grounded Theory Dissertation
Dọn nhà không ai dọn vợ. Nhưng thí dụ có kẻ dọn nhà, hoặc quên mất vợ, thì thiên hạ tất lấy làm lạ lùng và buồn cười lắm. Thế mà những kẻ quên thân, rất nhiều và đáng sỉ tiếu, thì lại không mấy người nghĩ đến. Phàm chưng ai đã có một sự đam mê gì, rượu chè, thuốc phiện, giai gái, cờ bạc đến quên cả tính mệnh, cửa nhà, xã hội đều là quên thân rất đáng tiếc. Nhất là những bậc có quyền thế trong tay, mà quên thân, thì lại đáng tiếc hơn nữa! Nên đức Khổng Tử kể truyện vua Kiệt mà chính là có ý muốn cảm hoá cho Ai Công vậy.

116. HỌ DOÃN LÀM GIÀU

Online Databases For Research Papers
Đời nhà Chu, có người họ Doãn chỉ chăm làm giàu. Tôi tớ trong nhà khó nhọc, vất vả, thức khuya, dậy sớm. Có một tên đầy tớ tuổi già, sức yếu, nhưng phải làm nhiều, ban ngày tối mắt, không kịp thở, ban đêm mệt lử, ngủ say, tinh thần tán loạn. Nhưng đêm nào, cũng mơ màng được làm vua một nước, đứng đầu cả muôn dân, cầm quyền chủ mọi việc ở gác tía, lầu son, ăn của ngon vật lạ, muốn gì được nấy, vui vẻ sung sướng thực không ai bằng. Sáng bừng mắt dậy, thì vẫn hoàn là một tên đầy tớ già, làm không kịp thở... Có người thấy lão ta vất vả khó nhọc, lấy nhời yên ủi.

Homosexuality Research Paper
Lão ta nói rằng: "Đời người trăm năm, có ngày, có đêm; ban ngày, ta chỉ là một tên đầy tớ kể ra khổ thực, nhưng ban đêm, ta lại làm vua cả một nước, vui sướng không ai bằng, thì còn oán hận gì nữa?"

writing a legal research paper
Họ Doãn gây dựng cơ nghiệp, lo lắng làm giàu, nát gan tan ruột, cứ đêm mệt đi ngủ, thì nằm mơ lại thấy đi làm đầy tớ người ta, việc gì cũng phải làm, lại gặp nhà chủ cay nghiệt quở mắng đánh đập cực khổ muôn phần. Nên lúc ngủ giằn giọc thổn thức, sáng dậy mới thôi.

Họ Doãn lấy làm lo, nói chuyện với bạn.

making citations in a research paper
Bạn bảo: "Được cái địa vị như bác giàu có hơn người, ban ngày sung sướng vẻ vang biết là bao, đêm đến có nằm mơ đi làm đầy tớ người ta, thì cũng là sướng khổ đắp đổi số phận chi thường. Nếu lúc thức, lúc ngủ muốn vui sướng cả, thì được thế nào được?"

Hire Someone To Do Your Homework
Doãn thị nghe bạn nói, từ hôm đó nới tay cho người ăn kẻ ở, và mình cũng bớt lo nghĩ, nên mỗi ngày bệnh một bớt dần.

LIỆT TỬ

GIẢI NGHĨA

- Chu: tên một triều đại Tàu.

- Tán loạn: phân vân rối rít.

- Hoàn: lại y như cũ.

- Yên ủi: khuyên giải cho đỡ lo, đỡ phiền.

- Oán hận: căm tức giận giỗi.

- Cơ nghiệp: cơ: nền, nghiệp: công việc, cửa nhà của cải mình làm kiếm ra mà gây nên.

- Cực khổ: cay đắng quá chừng.

- Địa vị: bề thế hiện đang có, đang được, như học vấn, danh dự, sự nghiệp, phú quý.

- Số phận chí thường: vận mệnh người ta hay như thế, không có gì là lạ.

NHỜI BÀN

research paper purchase
Bài này bày ra hai cái cảnh ngày, đêm của hai người giàu nghèo khác hẳn nhau. Tác giả có ý bày cái lẽ quẫn phân của Tạo hoá, cho người ta được cái này, thường hỏng cái kia. Hễ ai được thế nào, hay thế, không ao ước mong mỏi gì nữa, thì tự có cái sướng đó rồi. Ở đời, giàu nghèo chẳng qua chỉ có lúc thức là phân biệt nhau, chớ đến lúc ngủ, - đợi cái giấc ngủ trăm năm - hai con mắt đã nhắm lại, hồn phách đã đi đâu, thì ai cũng như ai. - Tuy vậy cũng không nên viện nhẽ ấy mà lấy nghèo làm sướng. Chịu khó làm ăn để gây dựng cơ nghiệp, để làm giàu, thật là chánh đáng. Nhưng nếu vì mình tham giàu mà bắt kẻ nghèo khó làm tôi tớ mình phải vất vả khổ sở, đến làm không kịp thở, thỉ lại không phải nghĩa lắm.

117. TÀI VÀ BẤT TÀI

i need a wife essay
Một hôm Trang Tử cùng với học trò đi chơi ở trong núi. Thấy một cây to, cành lá rườm rà, có người đốn gỗ, chống búa đứng ở bên, mà không chặt.

Trang Tử hỏi: "Sao không chặt cây này thế?"

- Người đốn gỗ đáp: "Cây này tuy thế, mà gỗ xấu không dùng được việc”.

Trang Tử nói: "Cây này chỉ vì không ra gì mà sống lâu được mãi".

Ra khỏi núi, Trang Tử vào chơi nhà một người quen. Chủ nhà vui mừng, bảo thằng đầy tớ đem chim nhạn làm thịt.

Thằng nhỏ hỏi: "Một con gáy được, một con không gáy, thì làm thịt con nào?"

- Chủ bảo: "Làm con không gáy".

Hôm sau, học trò hỏi Trang Tử rằng: "Cái cây ở núi vì bất tài mà được sống lâu, con nhạn ở nhà chủ vì bất tài mà phải giết chết. Giá như tiên sinh xử vào địa vị nào?

- Trang Tử cười, rồi nói: Ta xử vào trong cái khoảng tài và bất tài. Như vậy, thì tránh khỏi được tai nạn, song chưa phải là kế vạn toàn. Chỉ những bậc đạo đức cao xa, không quản khen chê, lúc như rồng, lúc như rắn, không hẳn rõ ra tài hay bất tài, lúc lên, lúc xuống, chỉ cốt lấy đức hoà làm mực, siêu việt cả muôn vật, tuy là người mà lại khác người... Những bậc như thế, thì còn gì lụy đến thân được! Còn thói đời thường tình nào có thể? Hợp với người, thì có lúc lìa; làm nên việc, thì có người chê; ngay thẳng thì bị đè nén; tôn trọng thì bị chê bai, làm, thì có kẻ phá; giỏi, thì có kẻ ghen, không ra gì, thì thiên hạ lại khinh bỉ... Nhân tình như thế, làm thế nào được? Thương ôi! Các ngươi nên ghi lấy: chỉ có đạo đức mới khỏi lụy mà thôi".

TRANG TỬ TUYẾT

GIẢI NGHĨA

- Nhạn: thứ chim giống như ngỗng, mỏ dài, hoe vàng, sắc gio, cánh xanh biếc, ngực lốm đốm, tiếng kêu líu nhíu và hay bay từng hàng.

- Bất tài: không có ngón gì giỏi giang.

- Xử: đứng vào, ở vào.

- Địa vị: bề thế, cảnh ngộ.

- Tai nạn: sự thiệt hại không may.

- Vạn toàn: được cả mọi bề.

- Đạo đức: đây là nói đạo đức bên Lão học. Đạo là lý tự nhiên, cái tinh thần của Tạo hoá. Đức là việc của đạo làm ra, hay là theo cái lý của đạo mà làm.

- Đạo đức: đạo: con đường hay ai cũng nên theo mà đi; đức: cái lẽ phải ai cũng nên có trong lòng, bây giờ hai chữ đạo đức chỉ cái lẽ, cái phép, cái hành vi ai cũng nên theo, cái cách cư xử ở đời hợp với luân thường.

- Đức hoà: cái đức thoả thuận êm ái vừa phải, không cứng, không mềm.

- Siêu việt: cao xa vượt hơn quá người.

- Lụy: vướng víu làm cho bận bịu khó chịu.

NHỜI BÀN

Tài cũng khổ: quân tử đa nạn, tài liền với tai. Bất tài cũng khổ; khôn sống dại mái, dại để người ăn. Vậy con người ta phải làm thế nào, cho ở vào cái khoảng giữa tài và bất tài, thì mới gọi là khôn khéo. Tuy vậy, vẫn chưa bằng người có đạo đức, nghĩa là người chỉ lấy một cái bụng ăn ở theo thiện lương mà ra ngoài vòng được cái tài, bao bọc được hết cả thiên hạ mà không gì lụy đến thân mình được. Thế mới hay: chữ “tâm“ kia mới thực là thu liếm được cái tài mà bổ cứu được cái bất tài.

theo Cổ học Tinh hoa

 

 Print  Email

LƯỢT TRUY CẬP 23231

Saturday, 23/02/2019 22:31

Liên hệ với chúng tôi:
lebaotinhbmt@gmail.com

Casino Bonus at bet365 uk