14/01/2026
Thứ tư tuần 1 THƯỜNG NIÊN

Mc 1,29-39
thánh hoá thời gian
Chiều đến, khi mặt trời đã lặn, người ta đem đến cho Người mọi kẻ ốm đau… Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. (Mc 1,29-36)
Suy niệm: Một lúc nào đó, ta đã sinh ra, rồi một lúc nào đó, ta sẽ chết đi. Cuộc sống của chúng ta diễn ra trong dòng thời gian, mỗi ngày có 24 giờ, mỗi tuần có 168 giờ để sống. Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa làm người trong thế gian này vỏn vẹn có 33 năm, nhưng chỉ với quãng thời gian này, Ngài đã hoàn tất công cuộc cứu chuộc nhân loại. Phúc Âm Mác-cô kể lại một ngày của Chúa Giê-su, “từ sáng sớm, đến chiều tối, khi mặt trời đã lặn”, Ngài đã làm việc tất bật như thế nào. Chúa gần gũi với dân chúng, giảng dạy, chữa lành mọi kẻ tuôn đến với Ngài. Dù thế, Ngài vẫn dành thời gian riêng tư để cầu nguyện, kết hiệp thân thiết với Chúa Cha.
Mời Bạn: Thời giờ còn quý hơn vàng ngọc. Cuộc sống vắn vỏi trong khi có biết bao công việc phải hoàn thành. Không thể phí phạm hay dùng thời giờ Chúa ban cho những việc làm vô lối, vô ích. Cuộc sống đời tạm này trở nên quý giá vô cùng vì nó có thể giúp ta đạt hạnh phúc viên mãn đời sau. Chúa Giê-su mời gọi chúng ta thánh hóa thời gian, là kết hiệp mọi công khó hy sinh trong đời với hy tế của Chúa Giê-su để nên ơn cứu độ cho trần gian.
Sống Lời Chúa: Luôn dành thời giờ để cầu nguyện với Chúa trước và sau mỗi công việc, và nhất là vào lúc cuối ngày.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa luôn hiện diện từng giây phút trong đời sống của chúng con. Xin Chúa thánh hoá chúng và giúp chúng con biết tận dụng thời gian cộng tác vào công trình cứu độ của Chúa, để làm cho danh Cha cả sáng và Nước Cha trị đến. Amen.
BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thứ tư tuần 1 THƯỜNG NIÊN
Ca nhập lễ
Tôi đã nhìn thấy Đấng ngự trên ngai cao cả, có vô số Thiên Thần thờ lạy và đồng thanh ca hát rằng: Đây danh hiệu vương quyền Người tồn tại muôn đời.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa nhân từ, này dân Chúa đang hiệp lời cầu khẩn; nguyện xin Chúa dủ thương chấp nhận, để giúp chúng con biết nhìn thấy những việc phải làm và đủ sức thi hành trọn vẹn. Chúng con cầu xin…
Bài Ðọc I: (năm I) Dt 2, 14-18
“Người phải nên giống anh em mình mọi đàng”.
Trích thư gửi tín hữu Do-thái.
Vì các con trẻ cùng chung thân phận máu thịt, chính Chúa Giê-su cũng giống như chúng, cũng thông phần điều đó, để nhờ cái chết của Người, mà Người huỷ diệt kẻ thống trị sự chết là ma quỷ, và để giải thoát tất cả những kẻ sợ chết mà làm nô lệ suốt đời. Vì chưng, Người không đến cứu giúp các thiên thần, nhưng đến cứu giúp con cái Áp-ra-ham. Bởi thế, Người nên giống anh em mình mọi đàng, ngõ hầu trong khi phụng sự Chúa, Người trở thành đại giáo trưởng nhân lành và trung tín với Chúa, để đền tội cho dân. Quả thật, bởi chính Người đã chịu khổ hình và chịu thử thách, nên Người có thể cứu giúp những ai sống trong thử thách.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 104, 1-2. 3-4. 6-7. 8-9.
Ðáp: Tới muôn đời Chúa vẫn nhớ lời minh ước (c. 8a).
Xướng: Hãy ca tụng Chúa, hãy hoan hô danh Người, hãy kể ra sự nghiệp Chúa ở giữa chư dân. Hãy xướng ca, đàn hát mừng Người, hãy tường thuật mọi điều kỳ diệu của Chúa.
Xướng: Hãy tự hào vì danh thánh của Người, tâm hồn những ai tìm Chúa, hãy mừng vui. Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa, hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn.
Xướng: Hỡi miêu duệ Áp-ra-ham là tôi tớ của Ngài, hỡi con cháu Gia-cóp, những kẻ được Ngài kén chọn. Chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta, quyền cai trị của Ngài bao trùm khắp cả địa cầu.
Xướng: Tới muôn đời Ngài vẫn nhớ lời minh ước, lời hứa mà Ngài đã an bài tới muôn thế hệ, lời minh ước Ngài đã ký cùng Áp-ra-ham, lời thề hứa Ngài đã thề với I-sa-ác.
Bài Ðọc I: (Năm II) 1Sm 3, 1-10. 19-20
“Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe”.
Trích sách Sa-mu-enl quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, trẻ Sa-mu-en phục vụ trước mặt Hê-li. Thời ấy, ít khi Chúa phán và hiện ra. Ngày nọ, Hê-li đang nằm tại chỗ mình, mắt ông đã loà và không còn thấy được: Ðèn chầu chưa tắt, Sa-mu-en ngủ trong đền thờ Chúa, nơi đặt hòm bia Thiên Chúa. Chúa đã gọi Sa-mu-en; cậu trả lời: “Này con đây”, rồi chạy đến Hê-li và nói: “Này con đây, vì thầy gọi con”. Hêli trả lời: “Ta đâu có gọi, hãy trở về ngủ đi”. Sa-mu-en đi ngủ lại. Nhưng Chúa gọi Sa-mu-en lần nữa, và Sa-mu-en chỗi dậy, chạy đến Hê-li và nói: “Này con đây, vì thầy gọi con”. Hêli trả lời: “Này con, ta đâu có gọi, hãy trở về ngủ đi”. Sa-mu-en chưa nhận ra Chúa, và lời Chúa chưa mạc khải cho cậu. Chúa lại gọi Samuel lần thứ ba. Cậu chỗi dậy, chạy đến Hê-li và nói: “Này con đây, vì thầy gọi con”. Hê-li biết Chúa đã gọi Sa-mu-en, nên nói với Sa-mu-en: “Hãy đi ngủ, và nếu Người còn gọi con, thì con nói rằng: “Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe”. Sa-mu-en trở về chỗ mình và ngủ lại. Chúa đến gần và gọi Sa-mu-en như những lần trước: “Sa-mu-en! Sa-mu-en!” Và Sa-mu-en thưa: “Lạy Chúa, xin hãy nói, vì tôi tớ Chúa đang nghe”.
Phần Sa-mu-en ngày càng lớn lên. Chúa hằng ở cùng cậu, và cậu không để rơi mất lời nào của Chúa. Toàn dân Ít-ra-en, từ Ðan tới Bersabê, đều nhận biết Sa-mu-en là tiên tri trung thực của Chúa.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 39, 2 và 5. 7-8a. 8b-9. 10
Ðáp: Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Chúa
Xướng: Con đã cậy trông, con đã cậy trông ở Chúa, Ngài đã nghiêng mình về bên con, và Ngài đã nghe tiếng con kêu cầu. Phúc thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa, không theo kẻ thờ thần tượng, không hướng về chuyện gian tà. – Ðáp.
Xướng: Hy sinh và lễ vật thì Chúa chẳng ưng, nhưng Ngài đã mở rộng tai con. Chúa không đòi hỏi hy lễ toàn thiêu và lễ đền tội, bấy giờ con đã thưa: “Này con xin đến”.
Xướng: Như trong quyển vàng đã chép về con: lạy Chúa, con sung sướng thực thi ý Chúa, và pháp luật của Chúa ghi tận đáy lòng con.
Xướng: Con đã loan truyền đức công minh Chúa trong đại hội, thực con đã chẳng ngậm môi, lạy Chúa, Chúa biết rồi.
Alleluia: Tv 94, 8ab
Alleluia, alleluia! – Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa, và đừng cứng lòng. – Alleluia.
Phúc Âm: Mc 1, 29-39
“Ngài chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau”.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo Thánh Mác-cô.
Khi ấy Chúa Giê-su ra khỏi hội đường. Người cùng với Gia-cô-bê và Gio-an đến nhà Si-mon và An-rê. Lúc ấy bà nhạc gia của Si-mon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các Ngài.
Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám; và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người. Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Si-mon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm được Người, các ông nói cùng Người rằng: “Mọi người đều đi tìm Thầy”. Nhưng Người đáp: “Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa”. Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Ga-li-lê-a và xua trừ ma quỷ.
Ðó là lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin vui lòng chấp nhận của lễ chúng con đang thành khẩn tiến dâng, để nhờ của lễ này, chúng con được thánh hoá, và đạt được những điều chúng con tha thiết cầu xin. Chúng con cầu xin…
Ca hiệp lễ
Lạy Chúa, Chúa là nguồn mạch sự sống, và trong ánh sáng của Chúa, chúng tôi sẽ nhìn thấy ánh sáng.
Hoặc đọc:
Chúa phán: “Ta đến để chúng được sống, và được sống dồi dào hơn”.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Thiên Chúa toàn năng, Chúa đã nuôi dưỡng chúng con trong thánh lễ này; xin cũng cho chúng con hằng biết sống thánh thiện mà phụng sự Chúa. Chúng con cầu xin…
Suy niệm
SỐNG HIỆP THÔNG NHƯ CHÚA
Lm. Giuse Tạ Minh Quý
Bài Tin Mừng hôm nay trình thuật cho chúng ta về những hoạt động chính yếu trong một ngày sống của Chúa Giê-su, qua đó, cho chúng ta biết ba điều về Chúa.
Thứ nhất, sứ vụ quan trọng nhất của Chúa Giê-su là rao giảng và chữa lành. Ngài rao giảng Tin Mừng Nước Thiên Chúa và chữa lành các vết thương thể lý cũng như tinh thần cho những người tin.
Thứ hai, Chúa Giê-su luôn hiệp hành cùng với các môn đệ, Ngài luôn mở ra và sẵn sàng cho các cuộc gặp gỡ để loan báo tin vui và chữa lành các vết thương.
Thứ ba, Chúa Giê-su luôn quân bình giữa hoạt động và cầu nguyện. Ngài bắt đầu ngày mới với những giây phút tĩnh lặng cầu nguyện thân tình với Chúa Cha.
Trong tinh thần của năm “củng cố tình hiệp thông,” Lời Chúa hôm nay cũng mời gọi mỗi người chúng ta áp dụng ba điều vào trong cuộc sống hằng ngày:
Thứ nhất, Chúa Giê-su luôn hiện diện và hiệp hành với chúng ta, hãy mở rộng tâm hồn để gặp gỡ Ngài trong cuộc sống thường ngày.
Thứ hai, củng cố tình hiệp thông mời gọi chúng ta phải luôn mở ra, sẵn sàng cho các cuộc gặp gỡ, để cùng nhau lắng nghe, cùng nhau thực thi thánh ý Chúa.
Thứ ba, noi gương Chúa Giê-su, chúng ta tập có một nếp sống quân bình hằng ngày, có giờ làm việc thì cũng có giờ tĩnh lặng cầu nguyện với Chúa.
LÀM VIỆC VÀ CẦU NGUYỆN
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm
1. Một ngày ở Ca-phác-na-um, Chúa Giê-su bận bịu với biết bao nhiêu công việc. Ngài giảng dạy trong hội đường, chữa mẹ vợ ông Si-mon khỏi cơn sốt nặng; chiều đến, Ngài lại chữa mọi người bệnh tật được người ta mang tới. Được thúc đẩy vì tình yêu Cha và yêu con người, Chúa Giê-su tất bật với sứ vụ được trao phó. Ngài con dành thời giờ cầu nguyện vào ban sáng sớm trước khi bắt đầu một ngày mới. Ngài vẫn còn thao thức bồn chồn cho đến khi sứ vụ được hoàn tất.
2. Nhìn lại một ngày làm việc của Chúa Giê-su, ta thấy Ngài rất bận rộn: giảng ở hội đường; giảng xong,chữa một người bị quỉ ám; rời hội đường, Ngài đi chữa bệnh cho nhạc mẫu của ông Si-mon Phê-rô. Chiều đến chưa kịp nghỉ ngơi, người ta lại đem các bệnh nhân tới và Ngài lại cứu chữa họ. Sáng sớm hôm sau khi trời còn tối mịt, Ngài đã thức dậy sớm đi đến một nơi hoang vắng để cầu nguyện, và bắt đầu một ngày mới. Dù rất bận rộn, nhưng Chúa Giê-su vẫn dành thời giờ để cầu nguyện. Dù bị đám đông ồn ào bao vây suốt ngày, Chúa Giê-su cũng có cách tìm nơi yên tĩnh để cầu nguyện.
3. Chúa yêu thương, nâng đỡ và thông cảm với con người, nhất là những con người đang gặp đau khổ. Ngài đến thăm nhà, chữa bệnh cho người ta cũng là cách làm cho người ta được hạnh phúc vì vừa được chữa khỏi bệnh, vừa có dịp được giãi bầu tâm sự.
Người ta kể: Vị linh mục dừng lại ghé thăm một gia đình nghèo ở Kentucky. Vừa khi linh mục chào bà mẹ, bà ứa nước mắt kêu lên: “Ôi thưa cha, con vừa được biết cha đến thăm hôm nay. Con tin cha có thể giúp con”. Bà dốc hết bầu tâm sự, bao lo âu, bao rắc rối. Thỉnh thoảng vị linh mục chen vào một vài lời khích lệ, nhưng ngài cảm thấy hoàn toàn bất lực trước nỗi khổ tâm của bà. Kể xong, bà ngưng một lát rồi kêu lên: “Ôi thưa cha, cha giúp con nhiều quá. Cha đã giải quyết cho con mọi vấn đề”. Vị linh mục bối rối, ngài chẳng giải quyết được vần đề nào cả. Rồi ngài bắt đầu hiểu ra: bà chỉ cần mong được thông cảm.
4. Chúa Giê-su là thầy dạy của sự cầu nguyện
Chúng ta không muốn định nghĩa sự cầu nguyện như các nhà tu đức học mà chỉ nói đơn sơ như thánh nữ Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su đã nói: “Con đã ở như một đứa trẻ không biết chữ: con cứ đơn sơ thật thà than thở cùng Chúa những điều con ước muốn, bao giờ con cũng được Chúa hiểu thấu tình”.
Cầu nguyện có thể ví như tình yêu. Chúng ta không thể học yêu qua sách vở được. Phải có phần thực hành. Cầu nguyện ví như học bơi lội, muốn biết bơi thì phải nhảy xuống nước, không thể vừa khô ráo trên bờ lại biết bơi. Cầu nguyện cũng như học gia chánh, muốn thực tập làm các món ăn thì phải lăn vào bếp. Cầu nguyện cũng giống như việc chăm sóc mảnh vườn, muốn có hoa đẹp thì phải trồng, phải vun xới, phải có nắng, phải tưới nước và phải chăm làm cỏ. Cầu nguyện không phải là một đề tài để bàn luận, nhưng là một thực tại để sống. Chúa Ki-tô là thầy dạy chúng ta, và tất cả chúng ta đều là học trò trong “lớp cầu nguyện”. Muốn có một đời sống sung mãn trong Chúa Kitô, chúng ta phải cầu nguyện (Thanh Thủy, Con đường tình yêu, tr 197).
5. Chiêm ngắm một ngày sống của Chúa, chúng ta được mời gọi sống như Ngài. Cuộc sống người Kitô hữu không thể chỉ có những khoảnh khắc dành cho Chúa trong Thánh lễ hay kinh nguyện, mà còn phải trải dài qua những sinh hoạt và gặp gỡ hằng ngày trong cuộc sống. Người Ki-tô hữu phải biết thống nhất đời sống bằng cách biến những giây phút hoạt động thành một cuộc gặp gỡ thân tình với Chúa.
Thường người ta quan niệm rằng làm việc và cầu nguyện là hai việc khác nhau, có khi đối chọi nhau. Thực ra, với lòng yêu mến, chúng ta có thể biến tất cả công việc làm của chúng ta thành kinh nguyện. Như thế, suốt ngày làm việc của chúng ta là một lời kinh nguyện dâng lên Chúa. Cần nhất ban sáng khi thức dậy, chúng ta đã dâng lên Chúa mọi công việc trong ngày, thì mọi việc trong một ngày có thể trở thành kinh nguyện liên miên.
6. Truyện: Cầu nguyện và làm việc.
Một ông cụ già dẫn một thanh niên xuống thuyền của mình. Thuyền này có hai mái chèo đề chữ “cầu nguyện”, một chiếc khác có đề hai chữ “làm việc”.
Người thanh niên nói kháy cụ già:
– Ông cụ ơi, chèo thế này chậm lắm. Người đã làm việc thì không cần cầu nguyện nữa (có ý nói: chỉ cần chèo một chiếc chèo có chữ “làm việc” thôi).
Ông cụ không nói gì, chỉ buông chiếc chèo có hai chữ “cầu nguyện” ra thôi, rồi cứ chèo chèo một chiếc có hai chữ “làm việc” kia.
Ông cụ cứ cố sức chèo nhưng thuyền không đi được bước nào, chỉ quay tròn đi thôi.
Thấy thế người thanh niên kia mới hiểu rằng, ngoài chiếc chèo làm việc ra, còn cần phải có chiếc chèo cầu nguyện nữa, thuyền mới đi được.
CHỮA ĐỦ THỨ BỆNH TẬT
(THỨ TƯ TUẦN 1 TN NĂM CHẴN)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Tư Tuần 1 Thường Niên, Năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa rủ thương chấp nhận mà giúp chúng ta biết nhìn thấy những việc phải làm và đủ sức thi hành trọn vẹn.
Đủ sức thi hành điều đẹp ý Chúa, nhờ Đức Khôn Ngoan chỉ lối đưa đường, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, trích sách Huấn Ca: Đức khôn ngoan trong công trình sáng tạo, trong sách Châm ngôn trước đây, ta đã thấy đức khôn ngoan lên tiếng, nhưng, ông Ben Xira còn đi xa hơn: nếu ông nhìn nhận đức khôn ngoan như nguyên lý điều khiển muôn loài trong vũ trụ, thì cũng vì ông biết rằng đức khôn ngoan đã nhập cuộc với dân tộc của ông và được đồng hóa với lề luật. Đây là giao điểm của sự khôn ngoan không biên giới theo quan niệm của hiền nhân và niềm hy vọng được các ngôn sứ loan báo. Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. Thầy là Đức Khôn Ngoan, Thầy có trước muôn đời, từ khởi thuỷ, và Thầy sẽ tồn tại mãi đến muôn đời.
Đủ sức thi hành điều đẹp ý Chúa, nhờ Chúa Con mặc khải cho biết Chúa Cha, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, trích Khảo Luận Chống Lạc Giáo của thánh Irênê: Chúa Con tỏ mình ra thì Chúa Cha được nhận biết… Không ai đã thấy Thiên Chúa bao giờ; Con Một là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết. Không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho.
Đủ sức thi hành điều đẹp ý Chúa, nhờ biết sẵn sàng lắng nghe, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, trích sách Samuen Quyển I: Lạy Đức Chúa, xin Ngài phán, vì tôi tớ Ngài đang lắng nghe. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 39: Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý Ngài. Tôi đã hết lòng trông đợi Chúa, Người nghiêng mình xuống và nghe tiếng tôi kêu. Phúc thay ai đặt tin tưởng nơi Chúa, chẳng vào hùa với bọn kiêu căng và những kẻ theo đường gian ác.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng, và chúng theo tôi. Trong bài Tin Mừng, thánh Máccô tường thuật: Đức Giêsu chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật. Đức Giêsu biết ý định của Chúa Cha, Người luôn thực thi và muốn ta cũng thi hành ý muốn của Chúa Cha, để ta được bình an hạnh phúc. Người chính là Đức Khôn Ngoan, là nguồn sống, nhờ ánh sáng của Người, chúng ta được nhìn thấy ánh sáng. Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng cầu nguyện, rồi đi khắp nơi rao giảng và trừ quỷ. Chúa Cha chẳng thích gì tế phẩm và lễ vật, lễ toàn thiêu và lễ xá tội, Chúa không đòi, nên, ông Samuen xin Chúa phán, vì ông luôn sẵn sàng lắng nghe, Đức Chúa ở với ông và Người không để cho một lời nào của Người ra vô hiệu. Toàn thể Ítraen biết rằng ông Samuen được Đức Chúa tín nhiệm cho làm ngôn sứ của Người. Đức Khôn Ngoan điều khiển muôn loài trong vũ trụ và nhập cuộc cùng với dân tộc qua lề luật: Tất cả những điều ấy đều có trong sách giao ước của Thiên Chúa Tối Cao, trong lề luật ông Môsê đã truyền, để các cộng đồng Giacóp nhận làm gia nghiệp. Chúa Con tỏ mình ra, thì, Chúa Cha được nhận biết: Không ai có thể nhận biết Chúa Cha mà không nhờ Chúa Con, nghĩa là, không nhờ Chúa Con mặc khải, cũng không ai nhận biết Chúa Con mà không do ý muốn của Chúa Cha. Chúa Cha mặc khải Chúa Con, để nhờ Chúa Con, Chúa Cha được tỏ cho mọi người biết, và để những ai tin Chúa Con, thì, được Chúa Cha đưa vào nơi bất diệt, vào chốn nghỉ ngơi muôn đời. Tin Chúa Con là làm theo ý muốn của Người, như Người hằng luôn làm theo ý muốn Chúa Cha. Tin Chúa Con, thì, ta sẽ được lành mạnh, bởi vì, Chiên Thiên Chúa đã gánh lấy tội trần gian. Ước gì ta biết nhìn thấy những việc phải làm và đủ sức thi hành trọn vẹn. Ước gì được như thế!
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Hãy sống sao… để Chúa hài lòng
Tâm tình ngày giỗ Bạn
Kết thúc Công nghị hồng y đầu tiên
Tôi đang ở đâu, trên bờ hay dưới nước?
Đấng vô tội mang lấy tội, còn tôi?
SNTM lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa -Năm A
Concistoro - Công nghị ngoại thường
Tiếp kiến chung 7/1/2026
Lấy lời lành mà khuyên người
Tiếng lành bay ngược gió
Thánh Thần – Đấng sai tôi đi
Chuyện cuối tuần: “Lục địa kỹ thuật số”
Trời mở ra (Mt 3,13-17)
Lễ CGS chịu phép rửa A - 5' Lời Chúa Thiếu Nhi
Bài suy niệm Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa -A