
Mc 16,15-20
THÀNH QUẢ PHI THƯỜNG
Các tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông. (Mc 16, 15-20)
Suy niệm: Chỉ trong vòng 11 năm rao giảng Tin Mừng ở Ấn Độ, Malaysia, Nhật Bản, thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê đã rửa tội được hơn 100.000 người. Riêng ở vương quốc Travancore, thuộc bang Kerala miền nam Ấn Độ ngày nay, thánh nhân đã rao giảng trong một tháng đã có khoảng hơn 10.000 tin theo Chúa. Một thành quả thật phi thường! Giống như trong ngày lễ Ngũ Tuần, thánh Phê-rô được tràn đầy Thánh Thần, đã giảng một bài và đã có khoảng 3.000 người tin theo Chúa Ki-tô (x. Cv 2, 41). Quả vậy, thánh Phan-xi-cô thấy việc dân chúng tin theo đạo ngày mỗi đông nên ngài nói: “Mỗi ngày tôi đều thấy tái diễn những phép lạ thời Giáo Hội Sơ Khai.” Do đâu có được thành quả đó? Tin Mừng hôm nay xác nhận: “Các tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi. Có Chúa cùng hoạt động với các ông.”
Mời Bạn: Truyền giáo trước hết và trên hết là công trình của Chúa Thánh Thần, và Chúa kêu gọi con người cộng tác vào công việc cao cả này. Qua bí tích Thánh tẩy, mỗi người Ki-tô hữu đều có sứ mạng truyền giáo. Vậy, chúng ta thực sự là những nhà truyền giáo, chúng ta hãy để Chúa dùng cánh tay, môi miệng chúng ta, nghĩa là chính đời sống chúng ta để thực hiện công trình loan báo Tin Mừng.
Sống Lời Chúa: Bạn hãy bắt đầu truyền giáo bằng làm việc bác ái vì “không có bác ái đích thực thì không thể dẫn đến việc loan báo Tin Mừng” (Mẹ thánh Têrêxa Calcutta).
Cầu nguyện: Lạy Chúa, chúng con cảm tạ Chúa đã dùng chúng con đem Chúa đến cho người khác. Xin ban cho chúng con lòng nhiệt thành truyền giáo như thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê.

Mt 15, 29-37
xin chúa chữa lành
Đám đông kinh ngạc vì thấy kẻ câm nói được, người tàn tật được lành, người què đi được, người mù xem thấy. Và họ tôn vinh Thiên Chúa của Ít-ra-en. (Mt 15,29-37)
Suy niệm: Ở đời ai cũng mong mình được bình an mạnh khỏe, chẳng ai muốn phải mang lấy bệnh hoạn tật nguyền. Chính vì lẽ đó, đám đông tuôn đến với Chúa Giê-su đem theo nhiều bệnh nhân và người tàn tật để xin Ngài chữa lành. Chúa luôn chạnh lòng thương, không chối từ một ai. Nhưng tình thương Chúa không chỉ giới hạn ở việc giải cứu họ khỏi những khó khăn đau khổ của đời tạm này. Ngài còn mở lòng họ, để khi chứng kiến “kẻ câm nói được, người què đi được, người mù xem thấy”…, họ nhận biết đó là dấu chỉ thời đại cứu thế đã đến và nhờ đó, họ tôn vinh Thiên Chúa.
Bạn thân mến, Chúa không cấm bạn chạy đến với Ngài khi bạn gặp những khó khăn thử thách thể xác. Ngài còn muốn bạn khao khát được chữa lành những tật bệnh tâm hồn. Bạn cứ cầu xin Chúa đi! Chúa sẽ chữa lành đôi mắt để bạn nhận ra bàn tay yêu thương quan phòng của Chúa trên cuộc đời bạn. Chúa chữa lành đôi tai để bạn nghe rõ tiếng Chúa thì thầm trong lương tâm bạn. Và Ngài cũng chữa lành đôi chân để bạn hăng say ra đi loan báo Tin Mừng tình yêu của Chúa cho mọi người. Điều quan trọng là bạn có đón nhận ơn chữa lành của Ngài để lớn lên mỗi ngày trong ơn nghĩa Chúa hay không.
Sống Lời Chúa: Năng suy niệm Lời Chúa và rước Mình Thánh Chúa để được chữa lành và để bạn tôn vinh Chúa qua đời sống chứng nhân của mình.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa yêu thương chúng con vô cùng. Xin Chúa chữa lành và ban lương thực thần linh nuôi dưỡng chúng con, để chúng con được lớn lên trong tình yêu Chúa.
BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
THỨ TƯ TUẦN 1 MÙA VỌNG
Ca nhập lễ
Chúa sẽ đến, Người không trì hoãn, Người sẽ đưa ra ánh sáng những gì ẩn khuất trong tối tăm và tỏ mình cho muôn dân được thấy.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Thiên Chúa là Cha nhân lành, xin đổ ơn thần lực mà chuẩn bị tâm hồn cho chúng con; để tới ngày Con Chúa đến xét xử trần gian, chúng con đáng được Người cho vào dự tiệc thiên quốc và được thưởng thức bánh bởi trời do chính Người thết đãi. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.
Bài Ðọc I: Is 25, 6-10a
“Chúa mời đến dự tiệc của Người và lau sạch nước mắt trên mọi khuôn mặt”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Ngày ấy, Chúa các đạo binh sẽ thết tất cả các dân trên núi này một bữa tiệc đầy thịt rượu, thịt thì béo, rượu thì ngon. Trên núi này, Người sẽ cất khăn tang bao trùm muôn dân, và tấm khăn liệm trải trên mọi nước. Người tiêu diệt sự chết đến muôn đời. Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt trên mọi khuôn mặt, và cất bỏ khỏi toàn mặt đất sự tủi hổ của dân Người, vì Người đã phán. Ngày đó, người ta sẽ nói: Này đây Chúa chúng ta, chúng ta đã chờ đợi Người, và Người sẽ cứu chúng ta. Ðây là Chúa, nơi Người, chúng ta đã tin tưởng, chúng ta hãy hân hoan và vui mừng vì ơn Người cứu độ, vì Chúa sẽ đặt tay của Người trên núi này.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 22, 1-3a. 3b-4. 5. 6
Ðáp: Trong nhà Chúa, tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài.
Xướng: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi; trên đồng cỏ xanh rì Người thả tôi nằm nghỉ. Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi; tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng
Xướng:Người dẫn tôi qua những con đường đoan chính, sở dĩ vì uy danh Người. (Lạy Chúa), dù bước đi trong thung lũng tối, con không lo mắc nạn, vì Chúa ở cùng con. Cây roi và cái gậy của Ngài, đó là điều an ủi lòng con.
Xướng:Chúa dọn ra cho con mâm cỗ, ngay trước mặt những kẻ đối phương; đầu con thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu con đầy tràn chan chứa.
Xướng:Lòng nhân từ và ân sủng Chúa theo tôi hết mọi ngày trong đời sống; và trong nhà Chúa, tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài.
Alleluia: Is 33, 32
Alleluia, alleluia! – Chúa là Ðấng xét xử, là Ðấng ban luật và là Vua chúng ta: Chính Người sẽ cứu độ chúng ta. – Alleluia.
Phúc Âm: Mt 15, 29-37
“Chúa Giêsu chữa nhiều người và hoá bánh ra nhiều”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu đến gần biển Galilêa, và Người lên ngồi trên núi; dân chúng lũ lượt đến cùng Người, đem theo kẻ câm, mù, què, liệt và nhiều người khác, và đặt họ dưới chân Người. Người đã chữa lành họ. Dân chúng kinh ngạc nhìn thấy kẻ câm nói được, người què bước đi, người đui lại thấy, và họ tôn vinh Thiên Chúa Israel.
Còn Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ mà phán: “Ta thương xót đoàn lũ này, vì đã ba ngày, họ ở lại với Ta, nhưng không có gì ăn. Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng”. Các môn đệ thưa Người: “Chúng con lấy đâu đủ bánh trong hoang địa này mà cho ngần ấy dân chúng ăn no?” Chúa Giêsu nói với họ: “Các con có bao nhiêu chiếc bánh?” Họ thưa: “Có bảy chiếc, và ít con cá nhỏ”. Người truyền dân chúng ngồi xuống đất. Người cầm lấy bảy chiếc bánh và mấy con cá, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ, các môn đệ đem cho dân chúng. Tất cả đều ăn no, và mảnh vụn còn lại người ta thu lượm được bảy thúng đầy. Số người đã ăn lên tới bốn ngàn, không kẻ đàn bà con nít. Sau khi giải tán dân chúng, Người bước lên thuyền và đến địa phận Magađan.
Ðó là lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin cho chúng con hằng biết dâng lên Chúa lễ tế chứng tỏ lòng tôn kính mến yêu. Ước chi hy lễ này hoàn toàn thể hiện được ý muốn của Ðức Kitô khi lập bí tích Thánh Thể, là đem lại cho cả thế giới ơn cứu độ muôn đời. Chúng con cầu xin…
Lời tiền tụng mùa vọng I
Ca hiệp lễ
Kìa Chúa sẽ quang lâm hùng dũng và mở mắt cho tôi tớ Người.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa rất từ bi nhân hậu, chúng con nài xin Chúa cho thần lương này tẩy trừ mọi vết nhơ tội lỗi, và chuẩn bị lòng chúng con đón mừng Mùa Giáng Sinh sắp tới. Chúng con cầu xin…
Suy niệm
CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG (Mt 15,29-37)
Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP
Ngày nay, nhiều người giáo dục con cái về tình thương, nhân ái, liên đới với mọi người bằng cách: khi ra đường, thấy những người ăn xin… họ thường đưa tiền cho con cái của họ và dặn các cháu lễ phép, kính trọng biếu những người đó… Hay khi bỏ tiền vào rỏ ở nhà thờ hay đền thánh…, họ cũng thường đưa cho các bé bỏ vào… Qua đó, họ muốn con họ sau này sống có tình thương, chia sẻ, liên đới…
Hôm nay, Đức Giêsu đã thực hiện một phép lạ cả thể là chữa lành bệnh tật và làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng. Người không muốn làm một mình, nhưng Ngài muốn các môn đệ chung chia nỗi thao thức với Ngài, vì thế, Ngài đã gọi các ông lại và nói: “Ta thương xót đoàn lũ này, vì đã ba ngày, họ ở lại với Ta, nhưng không có gì ăn. Ta không muốn cho họ về bụng đói, sợ họ té xỉu dọc đàng”. Đức Giêsu đã khéo khơi gợi lòng bác ái nơi các môn đệ, và như thế, Ngài đã dạy cho các ông bài học quý báu là phải biết lo lắng cho những người đang cần sự giúp đỡ của họ.
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy có lòng thương xót như Đức Giêsu. Cần có một tình thương bao la, không giới hạn giữa bạn và thù. Nếu những người ốm đau, bệnh tật thời Đức Giêsu, họ đã tìm lại được sự bình an, hạnh phúc khi gặp được Ngài, thì đến lượt chúng ta, mỗi người cũng phải làm cho khuôn mặt, hành động và tình thương của Đức Giêsu được lan truyền và sống động nơi các hành vi từ cử chỉ, ánh mắt đến nụ cười của mình được thấm đượm vị mặn Giêsu, để những ai gặp được chúng ta, họ như gặp được nguồn bình an, sự cảm thông, lòng thương xót và được hạnh phúc.
Bài Tin Mừng hôm nay cũng thật ý nghĩa khi nó được đặt vào ngay trong Mùa Vọng, vì Mùa Vọng gợi nhớ và nhắc nhở mỗi chúng ta nhớ lại tình thương của Thiên Chúa trên cuộc đời của mình, đồng thời biết loan truyền tình thương ấy cho người khác.
Lạy Chúa Giêsu, tình yêu và lòng thương xót của Chúa đã làm cho dân chúng an vui, hạnh phúc. Xin Chúa cũng ban cho chúng con được trở nên sứ giả của niềm vui, bình an và hạnh phúc cho tha nhân. Amen.
KHÔNG CHỜ CON KHÓC
(Thứ Tư sau Chúa Nhật I Mùa vọng – Is 25,6-10a; Mt 15,29-37) Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột
Đến trần gian này, sứ mạng chủ yếu của Chúa Kitô là mạc khải chân dung cũng như thánh ý của Đấng Toàn Năng. Chân dung Đấng Toàn Năng là Cha đầy lòng thương xót đã được tỏ bày qua lời giảng dạy của Chúa Kitô và nhất là qua cuộc đời của Người, các hoạt động, cung cách hành xử và đỉnh cao là cuộc tử nạn phục sinh của Người.
Bài Tin Mừng ngày thứ Tư sau Chúa Nhật I Mùa Vọng mà Giáo hội cho trích đọc giúp chúng ta thấy được hình ảnh Đấng Toàn Năng đầy lòng thương xót qua tấm lòng cũng như hành động của Đấng làm người, Giêsu Kitô. Thánh sử Luca tường thuật sau khi rời khỏi miền Tia và Xiđon thì Chúa Giêsu lên núi và ngồi xuống (x.Mt 15,29). Người ngồi xuống để rao giảng với tư cách một vị thầy dạy chân lý. Và khi đám đông dân chúng đem theo những kẻ què quặt, đui mù tàn tật, câm điếc và nhiều thứ bệnh khác đặt dưới chân Người thì Người thể hiện là một vị lương y lành nghề đã chữa cho tất cả được khỏi bệnh.
Tuy nhiên điều khiến chúng ta phải kinh ngạc đó là sau ba ngày sống với đám đông dân chúng như là vị thầy dạy chân lý, vị thầy thuốc lành nghề, thì Chúa Giêsu lại chạnh lòng thương trước rất nhiều cái “bao tử” đang cồn cào của đám đông. Không chờ con khóc mà mẹ vẫn biết nhu cầu của con để đáp ứng thì mới đúng là từ mẫu. Không chờ đám đông khẩn xin như họ đã xin chữa bệnh, chính Chúa Giêsu đã đi bước trước chăm lo nhu cầu thiết thực của đám đông lúc bấy giờ. Người nói với các môn đệ: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi và họ không có gì ăn. Thầy không muốn giải tán họ, để họ nhịn đói mà về, sợ rằng họ bị xỉu dọc đường” (Mt 15,32). Và Chúa Giêsu đã dùng quyền năng để ban cho đám đông no nê từ bảy chiếc bánh và ít con cá nhỏ được hóa ra nhiều. Lời Ngôn sứ Isaia xưa nói về bữa tiệc cánh chung nay đã được Chúa Giêsu hiện thực hóa. “Ngày ấy trên núi này, Thiên Chúa các đạo binh sẽ đãi muôn dân một bữa tiệc đầy thịt béo và rượu ngon.” (Is 25,61 tt).
Thánh Gioan Tông đồ nói: “Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng là chính Người đã yêu thương chúng ta” (1Ga 4,10). Và Ngài nói tiếp: “Phần chúng ta, chúng ta hãy yêu thương, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước” (1Ga 4,19). Và đây là một trong những thánh ý Thiên Chúa được tỏ bày qua lời của Chúa Giêsu truyền cho các môn đệ trong lần thứ nhất Người hóa bánh ra nhiều: “Chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14,16).
Đi bước trước để phục vụ tha nhân đó mới chính là yêu thương như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta. Tuy nhiên để có thể sống như thế thì tiên vàn chúng ta phải biết nhạy bén với nhu cầu của tha nhân. Có tấm lòng và sự gắn bó thiết thân thì mới có thể nhận ra anh chị em quanh chúng ta, những người đang sống với chúng ta đang có nhu cầu gì về vật chất cũng như tinh thần, về thể lý cũng như tâm linh. Với hàng mục tử thì Đức Phanxicô có kiểu nói là hãy nhuốm mùi chiên. Với thân phận con chiên thì cũng nên có chút tấm lòng mục tử và dĩ nhiên là có sự tri âm, tri kỷ cách nào đó với chiên cùng đàn cũng như chiên ngoài đàn. Thiết tưởng rằng dù trong vai vị nào thì không gì hơn hãy mặc lấy tâm tình của Chúa Kitô, Đấng vừa là mục tử nhân lành vừa là con chiên ngoan hiền gánh tội trần gian (x.Ga 1,29; 10,11).
SẴN SÀNG NGHÊNH ĐÓN CHÚA
(THỨ TƯ TUẦN 1 MÙA VỌNG)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Tư Tuần 1 Mùa Vọng hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa tuôn đổ ơn thần lực, để chuẩn bị tâm hồn chúng ta, hầu tới ngày Con Chúa đến xét xử trần gian, chúng ta đáng được Người cho vào dự Tiệc Thiên Quốc, và được thưởng thức Bánh Bởi Trời do chính Người thết đãi.
Dự Tiệc Thiên Quốc, và thưởng thức Bánh Bởi Trời, nếu chúng ta biết làm cho vườn nho của Chúa sinh hoa lợi, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, ngôn sứ Isaia cho thấy: Vườn nho bị phá hủy là nhà Ítraen. Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu hay dùng dụ ngôn để giảng dạy dân chúng. Qua dụ ngôn đám thợ làm vườn nho xấu bụng, người ta thấy được lịch sử các mối dây liên lạc giữa chúng ta với Chúa Cha, từ tình thương săn đón đến nỗi thất vọng của Người đối với tội lỗi chúng ta, và cuối cùng là án xử chúng ta phải gánh chịu. Gốc nho này, heo rừng vào phá phách, dã thú gặm tan hoang. Lạy Chúa là Chúa Tể, xin ngó xuống mà xem, xin khơi dậy uy dũng của Ngài. Xin Chúa thương bảo vệ cây nho tay hữu Chúa đã trồng. Lạy Chúa là Chúa Tể, tự cõi trời, xin ngó xuống mà xem, xin Ngài thăm nom vườn nho cũ.
Dự Tiệc Thiên Quốc, và thưởng thức Bánh Bởi Trời, nếu ta tuân giữ những điều Chúa truyền dạy trong khi Người ẩn mặt, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Bênađô nói: Chúng ta biết có ba lần Chúa đến. Lần thứ ba ở giữa hai lần kia… Lần đầu, Người đến mang xác phàm và phận mỏng manh; lần giữa, Người đến với thần khí và sức mạnh; còn lần cuối, Người đến trong vinh quang và oai hùng… Kìa Đức Chúa quang lâm hùng dũng, tay nắm trọn chủ quyền. Người thăm viếng dân Người và ban tặng bình an, ban sự sống muôn đời.
Dự Tiệc Thiên Quốc, và thưởng thức Bánh Bởi Trời, nếu chúng ta giữ vững lòng tin tưởng cậy trông vào lời hứa của Chúa, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, ngôn sứ Isaia cho thấy: Đức Chúa sẽ đãi tiệc và sẽ lau khô dòng lệ trên khuôn mặt mọi người. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 22, vịnh gia đã cho thấy: Này tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm dài triền miên. Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly rượu con đầy tràn chan chứa.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Kìa Chúa đến cứu độ dân Người; phúc thay ai sẵn sàng nghênh đón Chúa. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu chữa khỏi nhiều người và hóa bánh ra nhiều. Chúa đến cứu độ chúng ta, nếu chúng ta sẵn sàng nghênh đón Chúa, chúng ta sẽ được Chúa chữa lành và nuôi dưỡng. Nếu chúng ta yêu mến Chúa, thì sẽ giữ lời Chúa, và Chúa sẽ ở với chúng ta. Hạnh phúc thay kẻ tuân giữ lời Chúa, ước gì lời ấy thâm nhập tâm can chúng ta, thấm nhuần tình cảm và tác phong của chúng ta. Chúng ta hãy lấy điều thiện làm thức ăn, và tâm hồn chúng ta sẽ được sướng vui no thoả. Chúng ta đừng quên ăn lương thực của chúng ta, kẻo lòng chúng ta ra èo uột, nhưng, hãy nuôi hồn chúng ta bằng thức ăn mỡ màng béo bổ. Nếu chúng ta giữ lời Chúa như thế, thì chắc chắn, chúng ta sẽ được lời Chúa giữ gìn. Chúa Con sẽ cùng Chúa Cha đến với chúng ta. Đấng đổi mới Giêrusalem sẽ đến và Người sẽ làm cho mọi sự nên mới: Cũng như chúng ta đã mang hình ảnh kẻ bởi đất mà ra, thì, chúng ta cũng sẽ được mang hình ảnh Đấng từ trời mà đến. Cũng như, Ađam cũ đã tràn ngập toàn diện con người chúng ta và chiếm hữu tất cả, thì, Đức Kitô, Đấng đã dựng nên tất cả chúng ta, đã cứu chuộc chúng ta, cũng phải chiếm hữu toàn diện con người chúng ta như thế. Ước gì Chúa tuôn đổ ơn thần lực, để chuẩn bị tâm hồn chúng ta, hầu tới ngày Con Chúa đến xét xử trần gian, chúng ta đáng được Người cho vào dự Tiệc Thiên Quốc, và được thưởng thức Bánh Bởi Trời do chính Người thết đãi. Ước gì được như thế!
ĐẾN TỪNG CHI TIẾT
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Chúa Giêsu lên núi và ngồi ở đó. Dân chúng lũ lượt kéo đến cùng Người, đem theo những kẻ què quặt, đui mù, tàn tật, câm điếc và nhiều bệnh nhân khác nữa”.
“Hãy trút mọi lo âu cho Chúa, bạn thuộc về Ngài! Đừng bao giờ nghĩ Ngài bỏ mặc bạn, vì điều đó có nghĩa là, bạn đang ‘đổ tiếng xấu’ cho Ngài. Dù đang ở trong bóng tối, hãy tin yêu hy vọng; vì ngay trong sự mờ mịt, Ngài vẫn chở che linh hồn bạn đến từng chi tiết!” - Gioan Thánh Giá.
Kính thưa Anh Chị em,
“Ngay trong sự mờ mịt, Ngài vẫn chở che linh hồn bạn ‘đến từng chi tiết!’”. Những lời trên có thật không? Cả hai bài đọc hôm nay bảo rằng, “Thật!”; đặc biệt, bài Tin Mừng. Hãy nhìn đoàn người tìm đến Chúa Giêsu! Họ đại diện cho một nhân loại tất tưởi, phiêu bạt, đói khát, đủ mọi hạng người; một nhân loại cùng khốn kiếm tìm Thiên Chúa.
Chúa Giêsu lên núi, ngồi xuống, và dân chúng lũ lượt kéo đến, đem theo những kẻ câm, mù, què, liệt và các bệnh tật khác. Ngài không thẩm vấn họ về quá khứ, hoặc nghi ngại về những tội lỗi họ đã gây ra; Ngài đơn giản cung cấp cho mỗi người những gì họ cần: thị giác, thính giác; người câm được nói, người què nhảy nhót như nai… Và sau đó, Ngài cho họ ăn. Tuyệt! Điều Isaia tuyên sấm những 800 năm trước về bữa tiệc trên núi Thiên Chúa sẽ thết “muôn dân” - bài đọc một - nay ứng nghiệm ‘gần như hoàn hảo’ với Chúa Giêsu khi Ngài nhân lên bánh và cá để đãi ‘hàng ngàn người’ no thoả.
Thế nhưng, phép lạ trên núi ngày ấy mới chỉ là khúc dạo đầu cho một phép lạ thậm chí còn vĩ đại hơn mà Thiên Chúa đã dự liệu. Ngài biết cơn đói trong lòng nhân loại là vô cùng, cơn khát trong trái tim nó là vô biên; Ngài cũng biết giới hạn của lương thực vật chất, cả khi nó dồi dào. Vì thế, Ngài sẽ cung cấp cho nó những gì thực sự cần hơn! Ngài sẽ đãi tiệc “Chiên Thiên Chúa”, tiệc “Đấng xoá tội trần gian” khi Con Một Ngài hạ mình trở nên của ăn của uống. Và nhân loại đó sẽ không còn đói, không còn khát! Ngay hôm nay, mỗi ngày, trên các bàn thờ hoàn vũ, Thiên Chúa tiếp tục với những ‘hào soạn’ Thánh Thể liên lỉ với chính Máu Thịt Con mình. Rõ ràng, Ngài không chỉ quan tâm phần xác khi cho con người cái ăn cái mặc, Ngài quan tâm ‘đến từng chi tiết’ linh hồn nó!
Kính thưa Anh Chị em,
“Dân chúng lũ lượt đến cùng Ngài!”. Cuộc đời con người vẫn mãi là một cuộc tìm kiếm Giêsu - tâm điểm mọi khát vọng - và chỉ một mình Ngài mới thoả mãn chúng. Những ngày đầu Mùa Vọng, bạn và tôi hãy hình dung giây lát về ‘khối nhân loại’ vây quanh Ngài ngày ấy! Và sẽ ý nghĩa hơn, cần kíp hơn, khi chúng ta đặt mình trong chính ‘nhân loại’ tất tưởi đó! Rồi như thể đám đông biến mất để bạn ở lại một mình với Chúa Giêsu, Ngài đang nhìn vào mắt bạn với tất cả trìu mến yêu thương; Ngài đang hỏi mỗi người chúng ta, “Con tìm gì?”, “Con mắc bệnh gì?” mặc dù Ngài biết tỏng chúng ta ‘đến từng chi tiết’. Hãy nói với Ngài ‘tử huyệt’ của bạn, hãy thì thầm với Ngài ‘gót Achilles’ của bạn; phần xác, phần hồn! Đó có thể là một tội lỗi đang chia cắt chúng ta với Chúa, với anh chị em mà ai trong chúng ta cũng muốn vượt thắng trong mùa hồng phúc này!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Đấng con tìm kiếm, cũng là Đấng kiếm tìm con. Đừng để con ‘đổ tiếng xấu’ cho Chúa; vì con tin, dù con tệ hại đến đâu, Chúa vẫn đang chăm bẵm ‘đến từng chi tiết’ xác hồn con!”, Amen.
AUDIO
Suy niệm Lời Chúa Thứ Tư sau Chúa Nhật 1 Mùa Vọng -C

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
Thánh Phanxicô Xaviê, linh mục
Ca nhập lễ
Đẹp thay gót chân người rảo khắp đồi núi, loan báo tin hoà bình, loan báo tin mừng, và rao giảng ơn cứu độ.
Lời nguyện nhập lễ
Lạy Chúa, Chúa đã sai thánh Phan-xi-cô đi rao giảng để kêu mời các dân tộc Á Châu đón nhận Tin Mừng. Xin cho các tín hữu được nhiệt thành truyền giáo như thánh nhân, và cho Giáo Hội được hân hoan đón nhận nhiều con cái. Chúng con cầu xin…
Bài đọc 1: I Cr 9, 16-19. 22-23
“Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Phúc Âm”
Lời Chúa trong thư thứ nhất của Thánh Phaolô tông đồ gởi tín hữu Côrintô.
Thưa anh em!
Đối với tôi, rao giảng Tin mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin mừng. Tôi mà tự ý làm việc ấy, thì mới đáng Thiên Chúa thưởng công; còn nếu không tự ý, thì đó là một nhiệm vụ Thiên Chúa giao phó. Vậy đâu là phần thưởng của tôi? Đó là khi rao giảng Tin mừng, tôi rao giảng không công, chẳng hưởng quyền lợi Tin mừng dành cho tôi.
Phải, tôi là một người tự do, không lệ thuộc vào ai, nhưng tôi đã trở thành nô lệ của mọi người, hầu chinh phục thêm được nhiều người. Tôi đã trở nên yêu mến với những người yếu, để chinh phục những người yếu. Tôi đã trở nên tất cả cho mọi người, để bằng mọi cách cứu được một số người. Vì Tin mừng, tôi làm tất cả những điều đó, để cùng được thông chia phần phúc của Tin mừng.
Đó là lời Chúa.
Đáp ca: Tv 95, 1.2a, 2b-3. 7-8a. 10
Đáp: Hãy tường thuật phép lạ Chúa giữa muôn dân.
1) Hãy ca mừng Chúa một bài ca mới, hãy ca mừng Chúađi, toàn thể địa cầu! Hãy ca mừng Chúa, hãy chúc tụng danh Người.
2) Ngày ngày hãy loan truyền ơn Người cứu độ. Hãy tường thuật vinh quang Chúa giữa muôn dân và phép lạ Người ở nơi vạn quốc.
3) Hãy kính tặng Chúa, hỡi người chư dân bá tánh, hãy kính tặng Chúa quyền thế với vinh quang, hãy kính tặng Chúa vinh quang xứng với danh Người. Hãy mang lễ vật, tiến vào hành lang nhà Chúa.
4) Người giữ vững địa cầu cho khỏi lung lay. Người cai quản chư dân theo đường đoan chính.
Alleluia
Alleluia – Alleluia: Chúa phán: “Hãy đi dạy dỗ các dân tộc: Ta ở với các con mọi ngày cho đến tận thế”. Alleluia.
Phúc âm: Mc 16, 15-20
“Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin Mừng”.
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Maccô.
Hôm ấy, Đức Giêsu hiện ra với Nhóm Mười một và nói với các ông rằng:
“Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khỏe”.
Nói xong, Chúa Giêsu được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.
Đó là lời Chúa.
Lời nguyện tiến lễ
Lạy Chúa, xin vui nhận của lễ chúng con dâng trong ngày kính thánh Phan-xi-cô, vị tông đồ đầy nhiệt huyết đã không ngại đem ánh sáng Tin Mừng tận chân trời góc biển. Xin Chúa cũng cho chúng con biết đem cả đời sống mà làm chứng cho Tin Mừng, để có thêm nhiều anh em cùng đi về với Chúa. Chúng con cầu xin…
Ca hiệp lễ
Chúa phán: Ta sẽ chăn dắt các chiên Ta, và Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ.
Lời nguyện hiệp lễ
Lạy Chúa, xin cho lễ tế tạ ơn này đốt lên trong tâm hồn chúng con ngọn lửa yêu mến xưa đã khiến thánh Phan-xi-cô xả thân cứu các linh hồn. Nhờ vậy, chúng con sẽ sống xứng hợp hơn với ơn gọi làm Kitô hữu, để được cùng thánh nhân lãnh phần thưởng Chúa hứa cho những ai trung thành phục vụ. Chúng con cầu xin…
Suy niệm
Mừng kính thánh Phanxicô Xaviê
Lm Lã Mộng Thường
Hôm nay chúng ta cũng mừng kính thánh Phanxicô Xaviê mà chúng ta tôn vinh làm quan thầy cộng đồng. Có lẽ chúng ta đều biết thánh Phanxicô Xaviê được mệnh danh là Tông Đồ Ấn Độ. Ngài sinh năm 1506 tại lâu đài Xaviê thuộc tỉnh Navarre ở Tây Ban Nha.
Thuở ban đầu, ngài được sai làm việc tại Bồ Đào Nha, sau đó rao giảng đạo Công Giáo nơi Ấn Độ vào năm 1541. Năm 1549 ngài qua Nhật truyền giáo và năm 1552 ngài qua Trung Hoa với mộng ước truyền bá Phúc Âm. Ngài đã chết vì cảm lạnh nơi vùng bờ biển Sancian của Trung Hoa vào ngày 02 tháng 12 năm này. Câu than thở thời danh của ngài trước khi chết đó là “Lạy Chúa tôi, còn nữa, còn quá nhiều người chưa biết Chúa.” Ngài thuộc dòng Tên nên tôi nghĩ, không ít thời nhiều chúng ta, ai cũng nhận biết phương pháp tu đức của thánh Ignaxiô thành Loyola đã là động lực giúp ngài hăng say truyền giáo. Phương pháp tu đức này mang chủ đích tìm hiểu ơn gọi của chính mình được chia làm nhiều giai đoạn. Nguyên tắc căn bản đó là mọi ơn gọi đều mang giá trị như nhau vì đó là ơn gọi của Chúa nơi từng người.
Thứ đến, một người cần nhận biết chính mình bằng cách tự chân thành nhận định về chính mình. Con người mình thực sự như thế nào, ham thích những gì, không chấp nhận điều chi, ước mơ, điều mong muốn thầm kín nhất của mình ra sao.
Sau đó, tự đặt vấn đề giá trị về những lối sống nơi cuộc đời theo nhãn quan cá nhân để có nhận định rõ ràng mình thực sự muốn có cuộc sống sau này theo con đường nào... Nói tổng quát, phương pháp này chính là tự nhận thức về bản thân để nhận ra ơn gọi, nhận ra con đường mình nên theo đuổi nơi cuộc đời hữu hình. Cộng đồng chúng ta nhận thánh Phanxicô Xaviê làm quan thầy nhưng phương pháp nhận thức về bản thân của thánh nhân có lẽ chúng ta ít khi, hoặc nói cách khác, chúng ta không cần học theo... Cũng như biết bao người, chúng ta nhận quan thày cho vui, cho ra vẻ Công Giáo, và để có ngày mừng lễ thêm phần xôm tụ hơn may ra cuộc đời bớt buồn tẻ chút nào chăng. Thêm vào đó, chúng ta đã lựa chọn vị thánh truyền giáo làm quan thày nhưng nếu tôi không lầm thì chúng ta đã chẳng dám có ý nghĩ chứ chưa nói đến bất cứ chương trình gì hầu thực hiện hoặc giúp đỡ công việc truyền giáo.
Hôm nay, chúng ta mừng kính thánh Phanxicô Xaviê, không hiểu thánh nhân nghĩ gì! Phỏng ngài có thể chia bớt cho chúng ta chút nào niềm hăng say của ngài khi còn sinh thời hoặc cũng đành bó tay vì muốn cho nhưng không ai thèm mở lòng đón nhận. Amen.
NHIỆT THÀNH TRUYỀN GIÁO
(LỄ THÁNH PHANXICÔ XAVIÊ 03/12)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB
Qua Lời Tổng Nguyện của Lễ Thánh Phanxicô Xaviê hôm nay, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: Chúa đã sai thánh Phanxicô đi rao giảng để kêu mời các dân tộc Á Châu đón nhận Tin Mừng, xin cho các tín hữu được nhiệt thành truyền giáo như thánh nhân, và cho Giáo Hội được hân hoan đón nhận nhiều con cái. Thánh Phanxicô chào đời tại Tây Ban Nha năm 1506. Khi đang học văn chương ở Pari, người nhập đoàn với thánh Inhaxiô. Người chịu chức linh mục ở Rôma năm 1537 và chăm lo thực hành việc bác ái. Năm 1541, người lên đường sang phương Đông. Trong mười năm, người can đảm loan báo Tin Mừng cho người Ấn Độ và Nhật Bản, giúp cho nhiều người hoán cải mà đón nhận đức tin. Người qua đời năm 1552 ở đảo Xanxian, cửa ngõ vào Trung Quốc.
Nhiệt thành truyền giáo, bằng cách trung tín trong ơn gọi của mình, như trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, thánh Phaolô cho thấy: Cuộc chiến cao đẹp của linh mục, người của Thiên Chúa: Anh hãy đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp vì đức tin, dành cho được sự sống đời đời; chính vì sự sống ấy, anh đã được Thiên Chúa kêu gọi, và anh đã nói lên lời tuyên xưng cao đẹp trước mặt nhiều nhân chứng... Ước chi người đời coi chúng tôi như những đầy tớ của Đức Kitô, những người quản lý các mầu nhiệm của Thiên Chúa. Người ta chỉ đòi hỏi ở người quản lý có một điều là phải chứng tỏ lòng trung tín. Chẳng thiếu chi những kẻ được nhìn nhận là có đức, nhưng dễ chi tìm được một người tín trung?
Nhiệt thành truyền giáo, bằng cách làm cho tất cả mọi người nhận biết Đức Kitô, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh thánh Phanxicô Xaviê nói: Có nhiều người không được làm Kitô hữu chỉ vì không có ai làm cho họ trở thành Kitô hữu. Nhiều lần tôi đã có ý định đi tới các đại học ở châu Âu, trước hết là đại học Pari, mà kêu gào: Chỉ vì lỗi các ông mà biết bao linh hồn thay vì lên thiên đàng lại phải xuống hỏa ngục… Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Anh em hãy xin Chủ ruộng sai thợ ra gặt lúa về. Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em, và anh em sẽ làm chứng cho Thầy đến tận cùng trái đất.
Nhiệt thành truyền giáo, bằng cách hăng say loan báo Tin Mừng, như trong bài đọc một của Thánh Lễ, thánh Phaolô nói: Khốn thân tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng! Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 116, vịnh gia đã kêu xin: Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng. Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa, ngàn dân ơi, hãy chúc tụng Người! Vì tình Chúa thương ta thật là mãnh liệt, lòng thành tín của Người bền vững muôn năm.
Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Chúa nói: Anh em hãy đi giảng dạy cho muôn dân. Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng. Thánh Phanxicô đã hăng say loan báo Tin Mừng: thánh nhân miệt mài với văn chương chữ nghĩa thế nào, thì người cũng miệt mài với Công Việc Tông Đồ này như vậy, để có thể trả lẽ với Thiên Chúa về học thuyết của mình, cũng như các nén bạc đã được trao phó cho mình. Nhờ suy gẫm những sự việc về Chúa, thánh nhân nghe được tiếng Chúa trong tâm hồn, và từ bỏ các tham vọng, cũng như, những công việc trần thế, mà hoàn toàn vâng theo ý Chúa và lệnh truyền của Người. Thánh nhân đã thốt lên tự đáy lòng: Lạy Chúa, này con đây, Chúa muốn con làm gì? Xin sai con đi bất cứ nơi nào tùy ý Chúa, đi đâu cũng được. Chúa đã sai thánh Phanxicô đi rao giảng để kêu mời các dân tộc Á Châu đón nhận Tin Mừng, ước gì chúng ta biết nhiệt thành truyền giáo như thánh nhân, để Hội Thánh được hân hoan đón nhận nhiều con cái. Ước gì được như thế!
Ghi nhận lịch sử – phụng vụ
Thánh Phanxicô Xaviê qua đời ngày 3 tháng 12 năm 1552 trên tiểu đảo Thượng Xương, ngoài khơi bờ biển Quảng Đông (Trung Quốc). Ngài được Đức Giáo Hoàng Grégoire XV phong thánh cùng thời với thánh Ignatiô Loyola, năm 1622, được ghi tên vào lịch Rôma năm 1623 và được tuyên phong là bổn mạng Ấn Độ và các nước Viễn Đông năm 1748. Năm 1927, ngài được Đức Giáo Hoàng Piô XI tuyên phong là bổn mạng các xứ truyền giáo, cùng với thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu.
Ngài tên thật là Francesco de Jassu, gọi là Javier, sinh tại lâu đài Navarre (Tây Ban Nha). Ngài là con thứ sáu trong gia đình. Cha ngài đậu bằng tiến sĩ luật và phục vụ cho vị lãnh chúa người Pháp Jean d’Albert. Mười tám tuổi, ngài sang học tại Paris và trở thành giáo sư triết học và thần học. Mười năm sau, năm 1534, ngài từ bỏ nghề giảng dạy trong Giáo Hội và gia nhập nhóm người sau này sẽ trở thành những vị sáng lập Dòng Tên, cùng với thánh Ignatiô Loyola và Pierre Favre người xứ Savoie. Ngày 15 tháng 8, lễ Đức Mẹ Lên Trời, trước phần mộ của thánh Denis ở Montmartre, Phanxicô Xaviê cùng với Ignati Loyola, Pierre Favre và bốn người bạn tuyên thệ sống nghèo khó và thanh khiết, rồi cùng lên đường đi Đất Thánh để cải hoá dân ngoại. Sau chặng dừng chân ở Venise –tại đây Phanxicô được thụ phong linh mục– vì không thể lên tàu đi Palestina (Venise đang lâm chiến với người Thổ), nên bảy người bạn đi tới Rôma để phục vụ Đức giáo hoàng.
Năm 1541, Xaviê được Ignatiô cử đi truyền giáo ở miền Ấn Độ thuộc Bồ Đào Nha, thay thế một hội viên đang bị bệnh không thể đi được. Thế là ngày 6 tháng 5 năm 1542, sau một năm hành trình, Phanxicô cập bến Goa (Ấn Độ thuộc Bồ Đào Nha) trong tư cách khâm mạng và đặc sứ của Đức giáo hoàng. Mười một năm truyền giáo rất sôi động đang chờ đợi ngài: dạy gáo lý, rửa tội, chăm sóc bệnh nhân, xét xử… Nhiều cộng đoàn Kitô hữu được thiết lập, cùng với nhiều trường học, chủng viện được mở khắp nơi.
Những lá thư thánh Phanxicô Xaviê viết cho thánh Ignatiô được phổ biến trên báo chí đã làm cả châu Âu phấn khởi trước công cuộc truyền giáo. Chúng ta có thể theo dõi những lộ trình của ngài như sau: từ Goa đến Travancore (nam Ấn Độ), rồi lại trở về Goa, trước khi đi qua Cochin (Kerala), rồi đến Tuticorin (cực nam). Năm 1545, ngài rời Ấn Độ để qua Malacca (Mã Lai), tại đây lần đầu tiên ngài gặp những người Nhật Bản, rồi ngài đi đến quần đảo Moluques (quần đảo của Inđônêxia). Tại đảo này, cho tới hôm nay, chúng ta vẫn còn gặp được những cộng đoàn Kitô giáo phồn thịnh đã từng được chính thánh Phan-xi-cô Xaviê rao giảng Tin Mừng lần đầu tiên.
Khao khát mang đức tin Kitô đến mọi nơi, ngày 15 tháng 8 năm 1549 ngài đi tàu đến Kagoshima (đảo Kyushu), Nhật Bản. Năm 1551, một cộng đoàn Kitô giáo nhỏ bé được lập ở Yamaguchi. Các nhà thông thái Nhật Bản khuyên ngài: “Hãy bắt đầu chinh phục Trung Hoa”. Thế là ngài rời Nhật Bản, quay trở lại Goa để chuẩn bị một phái đoàn đến hoàng đế Trung Hoa. Được sự giới thiệu của một vị phó vương, và nhờ các thương gia châu Âu giúp đỡ, ngài thành công đặt chân lên đảo nhỏ Sơn Trang, nằm ngoài khơi tỉnh Quảng Đông. Mùa đông vừa bắt đầu, nhà truyền giáo vĩ đại bị kiệt lực vì các cơn sốt và đã qua đời ngay lúc ngài sắp sửa đặt chân lên lục địa ở sát bên cạnh. Ngài tắt thở trong khi cầu khẩn Chúa Ba Ngôi, danh thánh Chúa Giêsu và Đức Mẹ, tay cầm một cây nến. Ngài chỉ mới bốn mươi sáu tuổi. Trong mười một năm tám tháng truyền giáo, bằng những phương tiện của thời ấy, ngài đã đi khoảng tám mươi ngàn kilô mét, chỉ với một mục đích duy nhất là rao giảng Tin Mừng và thiết lập Hội Thánh.
Thông điệp và tính thời sự
Lời Nguyện của ngày làm nổi bật việc rao giảng của thánh Phanxicô Xaviê, người đã kêu gọi biết bao dân tộc phương Đông đến với Tin Mừng. Trong mười hai năm làm tông đồ, rảo bước trên nhiều đất nước, ngài đã viết lên một trong những trang hùng ca truyền giáo đẹp nhất. Xác tín việc rao giảng Tin Mừng là công việc của Thiên Chúa hơn là của chúng ta, ngài trước tiên lo lắng “gieo trồng” Giáo Hội bằng một hoạt động nhắm tới cái cốt yếu: dạy những chân lý cơ bản của đức tin chúng ta, những giới răn, những kinh nguyện “cổ điển”. . . Ngài giải tội hàng giờ và rửa tội cho vô số người. Ngài tự nhủ, điều quan trọng lúc ban đầu là mở một con đường cho Tin Mừng. Vì thế trong một thư gửi thánh Ignatiô, ngài viết: “Từ khi con tới đây, con không bao giờ dừng chân: con chủ động rảo qua khắp các làng mạc, rửa tội cho tất cả những trẻ em chưa chịu phép rửa. Con cũng đã tái sinh cho vô vàn thơ nhi mà người ta thường nói là chưa biết phân biệt tay phải với tay trái.” Còn các trẻ em đi theo ngài để ngài dạy đọc kinh, ngài không bao giờ xua đuổi: “…bằng cách bắt đầu việc tuyên xưng Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần, con dạy cho chúng Kinh Tin Kính, Lạy Cha, và Kính Mừng.”
Tuy nhiên, cần nhấn mạnh rằng hoạt động tông đồ của thánh Phanxicô Xaviê phát sinh từ đời sống cầu nguyện và mở lòng với Thiên Chúa: “Con cầu nguyện liên ly – ngài viết – để xin Chúa ban cho con nghe được thánh ý Người, với quyết tâm vững vàng thực hiện thánh ý Chúa.” Đứng trước ngưỡng cửa của Trung Hoa, ngài lặp đi lặp lại: “Lạy Chúa Giêsu, Con vua Đavít, xin thương xót con. Xin thương tha tội con.” Và ngài nói tiếp: “Lạy Mẹ Đồng Trinh, Mẹ Thiên Chúa, xin nhớ đến con!”
Cũng trong Lời Nguyện của ngày, chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta, “cho mọi người đã được rửa tội, có cùng một lòng nhiệt thành truyền giáo” như thánh Phanxicô Xaviê, để Hội Thánh “khắp nơi được hân hoan đón nhận thêm nhiều con cái.” Lời cầu này của Hội Thánh hình như là âm vang lời ước mà vị thánh truyền giáo đã diễn tả với thánh Ignatiô: “Trong nước này, còn có biết bao người chưa trở thành Kitô hữu, chỉ vì hôm nay không có ai làm cho họ trở thành Kitô hữu.Con rất thường có ý tưởng đến khắp các trường đại học ở châu Âu, và trước tiên là ở Paris, để kêu gào một cách điên dại: “Trời ơi, biết bao linh hồn không được lên thiên đàng, phải sa xuống hoả ngục, vì lỗi của anh em !” Xúc động vì ý tưởng này, nhiều người trong số họ. . .sẽ tự nhủ: “Lạy Chúa, con đây; Chúa muốn con làm gì ? Xin hãy sai con đi bất cứ đâu, thậm chí tới Ấn Độ.”
Ở Paris, thánh Ignatiô đã cố gắng cải hóa chàng sinh viên trẻ tuổi Xaviê bằng các nói đi nói lại với anh: “Con người được cả thế gian mà mất linh hồn mình thì có ích gì ?” Và thế là Phanxicô Xaviê, không chỉ vì lo cứu rỗi linh hồn mình cho bằng “bị lôi kéo đi khắp các miền xa xăm vì lòng hăng say muốn cứu rỗi mọi người” (Lời Nguyện trên lễ vật), nên đã dấn thân hoàn toàn cho việc rao giảng Tin Mừng, “để giao hòa thế giới, mang theo điều duy nhất là tình yêu” (Xướng đáp Giờ Kinh Sách).
Ngài viết cho một người bạn: “Trong giấc mơ, tôi trông thấy những gì tôi phải chịu vì vinh quang Chúa Giêsu Kitô: trước mắt tôi là những hải đảo hoang vu, những miền đất man rợ báo trước cho tôi cảnh đói khát, chết chóc dưới muôn vàn hình thức…. Lúc đó tôi bắt đầu la lên: Nhiều hơn nữa, lạy Chúa, nhiều hơn nữa !” Vì thế Lời nguyện riêng của Dòng Tên cầu xin Chúa thế này: “Chúa đã đốt lên trong lòng thánh Phanxicô Xaviê ngọn lửa bác ái và nhiệt thành đối với các linh hồn. Không sợ hiểm nguy, nhọc mệt và đau khổ, thánh nhân đã loan báo Tin Mừng cho các nước, để biến họ thành những phần tử của Dân Chúa.” (Kinh Tiền Tụng). Ước gì “lò lửa tình yêu” nơi thánh Phanxicô bị thiêu đốt vì phần rỗi các linh hồn (Lời Nguyện sau hiệp lễ) được nhóm lên nơi mỗi người Kitô hữu, để đến lượt mình, chúng ta có thể “sống chứng nhân cho Tin Mừng, để được sớm đến với Chúa cùng đông đảo các anh em mình” (Lời nguyện trên lễ vật).
Enzo Lodi
RÓT ÁNH SÁNG
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo!”.
Nhìn xuống Paris - ‘Kinh Thành Ánh Sáng’ - từ một nhà thờ trên đồi Montmartre chiều ngày 15/8/1534, Phanxicô Xaviê Giáo Hội mừng kính hôm nay đã quỳ gối cạnh Ignatiô Loyola và 5 sinh viên khác. Họ tuyên khấn khó nghèo, khiết tịnh và vâng lời Giáo Hoàng. Đó là ngày sinh của Dòng Tên! Từ ‘Kinh Thành Ánh Sáng’ này, Phanxicô Xaviê sẽ xuống tàu, đến tận Đông và Tây Á để rót ánh sáng Tin Mừng cho hàng vạn người, “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Như các tông đồ xưa đã thực hiện lệnh truyền của Chúa Giêsu, sáu năm sau ngày khấn, linh mục trẻ Phanxicô Xaviê đã xuống tàu đi Ấn Độ, một chuyến đi không bao giờ trở về. Cuộc hải trình suốt 13 tháng trên một tàu buôn thật tàn khốc, vậy mà, Phanxicô - vẫn cứng cáp như một vỏ cây - sẽ đem ánh sáng, ‘rót ánh sáng’, không phải ánh sáng văn minh Âu Châu, nhưng là ánh sáng Chúa Kitô cho Ấn Độ, Nhật Bản và các nước.
Thế nhưng, độc đáo hơn cả, trước hết, Phanxicô đã ‘rót ánh sáng’ này cho những đồng hương Kitô hữu của mình. Đó là những người buôn bán nô lệ. Một tay họ quất ‘những con vật người’ bằng roi, và tay kia, đếm những lần quất bằng tràng chuỗi Mân Côi! Niềm tin vào Chúa Kitô và tình bác ái đối với đồng loại - những nô lệ và những con buôn nô lệ - đã thiêu đốt trái tim con người trẻ Phanxicô.
Trong hơn một thập kỷ, Phanxicô đã thành lập các cộng đoàn thuộc Malaysia; quần đảo Spice, thuộc Indonesia; Cochin và các vùng thuộc Ấn Độ ngày nay; tiếp đến là Sri Lanka. Năm 1548, Phanxicô lên đường đến Nhật Bản, trở thành nhà truyền giáo đầu tiên đặt chân đến vùng đất này. Nhờ nỗ lực của Phanxicô, đã có hơn 300.000 người cải đạo trong vòng 65 năm tiếp theo tuy phải trải qua nhiều thập kỷ bị đàn áp dữ dội và hàng trăm nghìn cuộc tử đạo. Năm 1552, Phanxicô nhận lời mời đi Trung Quốc để mang Phúc Âm đến lục địa này lần đầu tiên. Trong chuyến đi, ngài ngã bệnh và qua đời trên đảo Shangchuan, ngay ngoài khơi bờ biển Trung Quốc ở tuổi bốn mươi sáu.
Trong vòng mười năm, người ta ước tính Phanxicô Xaviê đã đi hơn 61.000 cây số trên bộ và trên biển, là người đầu tiên mang Tin Mừng đến các nước Châu Á, rửa tội khoảng 30.000 linh hồn. Phanxicô rời Âu Châu và gia đình ở tuổi 19 để không bao giờ gặp lại họ nữa. Cuộc đời Phanxicô là một lễ hy tế thực sự. Cuối cùng, thi thể ngài được đưa trở lại Goa, Ấn Độ, nơi nó được chôn cất và tôn kính cho đến ngày nay. Để tôn vinh ngài, cánh tay của Phanxicô đã được cắt khỏi cơ thể vào năm 1614 để đem về Rôma và được tôn kính tại nhà thờ Dòng Tên.
Kính thưa Anh Chị em,
“Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo!”. Phanxicô Xaviê thực sự là một ‘Phaolô khác’ đối với Châu Á. Khi chúng ta tôn vinh vị tông đồ vĩ đại, hãy suy ngẫm về tất cả những gì vị thánh trẻ đã hoàn thành trong mười năm ngắn ngủi. Khi làm vậy, bạn hãy cân nhắc đến mười năm tiếp theo của cuộc đời bạn và tái hiến mình cho sứ mệnh mà Chúa Kitô giao phó. Bạn có dám đi vào thế giới ngày nay - bắt đầu từ những người trong gia đình mình, cộng đoàn mình, môi trường mình - để ‘rót ánh sáng’ Tin Mừng Chúa Kitô trong những ngày đời còn lại?
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì ngay hôm nay và trong những năm ‘có thể rất vắn vỏi’ của đời con?”, Amen.
AUDIO
Suy niệm Lời Chúa Thứ Ba sau Chúa Nhật 1 Mùa Vọng -C
Những tin cũ hơn
Cáo phó Anh GB. HOÀNG NGỌC ANH
Thiếu Nhi VHTK - CN1MVA -7 Điểm Khác Biệt
Thiếu Nhi VHTK -Chúa Nhật 1 Mùa Vọng A
CN 1 MV A – 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
ĐTC bắt đầu chuyến tông du Thổ Nhĩ Kỳ
Tiếp kiến chung (26/11/2025)
Giải pháp nào cho miền Trung?
SNTM Chúa Nhật I Mùa Vọng -Năm A
Lời Chúa CHÚA NHẬT II MÙA VỌNG – A
Lời Chúa THỨ BẢY TUẦN 1 MÙA VỌNG
Lời Chúa THỨ SÁU TUẦN 1 MÙA VỌNG