Chúng ta có tin thế không?

Thứ bảy - 21/03/2026 06:25 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   15
“Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin ta, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11, 25).

Chúa Nhật V – MC – A
Chúng ta có tin thế không?

SnTM 210326a


Suốt hơn tuần qua, một vài công ty phục vụ mai táng ở Tân Bình, làm ăn khấm khá. Làm-ăn-khấm-khá có nghĩa là, có nhiều người đã phải bước qua cửa tử. Cửa tử, nghĩa là chết.

Giáo xứ Chí Hòa ba người. Giáo xứ Nam Hòa ba người. Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp cũng ba người. Trong số đó, có Cha Giuse Chu Đình Chuyển, C.Ss.R.

Cha Giuse còn được biết đến là một nhạc sĩ, với bút hiệu Chu Đình Bình Yên. Cha Giuse sáng tác rất nhiều nhạc phẩm. Trong số đó, nhạc phẩm “Hai con thằn lằn con” là một ca khúc được nhiều đoàn thể như: Hướng Đạo Sinh, Thiếu Nhi Thánh Thể v.v… đem ra sử dụng trong những buổi sinh hoạt vào mỗi Chúa Nhật, hằng tuần.

Trở lại sự việc phải-bước-qua-cửa-tử. Qua chín đám tang nêu trên, chúng ta có thể nói rằng: dù là giáo dân, là nhạc sĩ hay là linh mục, tất cả đều phải chết. Đúng như Kinh Thánh có lời chép: “Dưới bầu trời này, mọi sự đều có lúc, mọi sự đều có thời… một thời để chào đời, một thời để lìa thế.” (Gv 3, 1-2).

Muốn sống thọ, sống lâu ư! Vâng, đó chỉ là khát vọng mong manh. Mong manh, vì nó đụng phải một bức tường vô hình, vô cùng khốc liệt, đó là vòng tuần hoàn khép kín: sinh-lão-bịnh-tử.

Muốn trường sinh bất tử ư! Khó lắm! Bởi vì: “Tính tuổi thọ, trong ngoài bảy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi, mà phần lớn chỉ là gian lao khốn khổ, cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi.” (Tv 90, 10).

Vâng, tất cả mọi người, ai cũng sẽ phải chết. Tuy nhiên, là một Ki-tô hữu, điều đó không đáng sợ. Không đáng sợ, bởi đức tin Ki-tô giáo dạy rằng: “Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi, lúc con người nằm im giấc ngủ, mắt nhắm lại rồi là thấy tương lai.”

Không đáng sợ vì “tương lai” mà người Ki-tô hữu sẽ thấy là một tương lai: “chẳng có chia lìa, chẳng có hợp tan.”

Đây không phải là niềm tin mơ hồ, nhưng được đặt trên nền tảng những lời Đức Giê-su đã tuyên phán. Đức Giê-su, trong những ngày còn tại thế, Ngài đã từng tuyên phán rằng: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin ta, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11, 25).

Để củng cố cho niềm tin này, Đức Giê-su đã thực hiện một phép lạ vô tiền khoáng hậu, đó là, cho một người đã chết bốn ngày, được sống lại. Sự kiện này được ghi lại trong Tin Mừng thánh Gio-an. (Ga 11, 1-45).

**
Tin Mừng thánh Gio-an ghi lại như sau: “Có một người… tên là La-da-rô, quê ở Bêtania”. Anh ta có hai người chị tên là Mác-ta và Maria.

Vâng, một gia đình với ba chị em. Và là một gia đình, Đức Giê-su rất thương mến.

Cuộc sống của họ tưởng chừng như lúc nào cũng chỉ có niềm vui. Nhưng… buồn thay! sương mù và giá lạnh đã phủ trùm lên gia đình họ. Chuyện là La-da-rô, bị đau nặng!

Nhìn người em trong tình trạng thập tử nhất sinh, hai người chị cho người (tìm) đến Đức Giê-su. Khi gặp Đức Giê-su, họ nói: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.”

Tin báo là như thế. Thế nhưng, Đức Giê-su vẫn không vội đến thăm viếng người bịnh. Ngài còn nói: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu…” Không để những người tìm đến mình báo tin thêm âu lo phiền muộn, Đức Giê-su tiếp lời: “… nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.” (Ga 11, 4).

Rất bình tâm, Đức Giê-su đã “lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở… sau khi được tin La-da-rô lâm bệnh.” Sau đó, Ngài trở lại miền Giu-đê. Trên đường đi, Đức Giê-su nói: “La-da-rô đã chết. Thầy mừng cho anh em, vì Thầy không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.”

Rồi… khi đến nơi, Đức Giê-su thấy “anh La-za-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Maria”.

Và khi nhận được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”

Còn bây giờ… bây giờ có Thầy ở đây, thì sao! Có-Thầy-ở-đây… vâng, ngọn lửa đức tin trong cô đã bùng lên, bùng lên và cô nói tiếp: “Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, người cũng sẽ ban cho Thầy” (Ga 11, …22).

Kinh Thánh có chép rằng: “Chúa tha cho ngươi muôn ngàn tội lỗi, thương chữa lành các bệnh tật ngươi. Cứu ngươi khỏi chôn vùi đáy huyệt, bao bọc ngươi bằng ân nghĩa với lượng hải hà, ban cho đời ngươi chứa chan hạnh phúc, khiến tuổi xuân ngươi mạnh mẽ tựa chim bằng.” (Tv 103, 3-5).

Và, quả thật, Đức Giê-su đã làm cho lời Kinh Thánh (nêu trên), thành sự thật. Hôm ấy, La-da-rô đã được Đức Giê-su đem ra khỏi-đáy-huyệt. Ngài đã khiến-tuổi-xuân-Ladaro-mạnh-mẽ, như xưa.

Vâng, em chị sẽ được chính Thầy Giê-su “đưa lên khỏi huyệt”, ngay hôm nay, để ứng nghiệm lời loan báo của ngôn sứ Ê-dê-ki-en xưa kia: “Chính ta mở huyệt cho các ngươi, Ta sẽ đưa các ngươi lên khỏi huyệt”.

Hôm ấy, nhìn Mác-ta, Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại”. Mác-ta thưa: “Con biết, em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sẽ sống lại trong ngày sau hết.”

Cô Mác-ta đã tin như thế, đấy! Còn chúng ta! Chúng ta có tin “xác loài người ngày sau sống lại”! Chúng ta có “trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau”!

Hãy tin và hãy trông đợi. Bởi vì hôm đó, Đức Giê-su đã có lời phán truyền, rằng: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết.” Nhìn Cô Mác-ta, Ngài hỏi: “Con có tin điều đó không?”

Hãy tin và hãy trông đợi. Bởi vì Đức Giê-su - người Na-da-ret - “là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian”, điều cô Mác-ta đã tuyên xưng với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô…”

***
Có sự “ra đi” nào của người tôi rất thương mến, lại không làm cho “một nửa hồn tôi mất… một nửa hồn tôi bỗng dại khờ”!!!

Đức Giê-su rất-thương-mến La-da-rô. Sự-ra-đi của Ladaro đã làm cho Con Trời “thổn thức trong lòng”. Hôm đó, Đức Giêsu đã “bật khóc”. Ngài khóc không phải bởi tại không có mặt kịp thời kể cứu Ladaro. Đức Giê-su khóc là do “tình bạn”. Tình bạn giữa Ngài và gia đình ba chị em Mác-ta, Maria và Ladaro.

Suy tư về tình bạn của Đức Giê-su với gia đình cô Mác-ta, Lm. Charles E.Miller có lời chia sẻ: “Là người thật, Đức Ki-tô đã khóc La-da-rô, bạn hữu Người, là Thiên Chúa hằng sống, Người đã truyền cho La-da-rô sống lại ra khỏi mồ.”

Hôm đó, sau lời cầu nguyện của Đức Giê-su và qua lời phán bảo của Ngài với người chết, rằng: “Anh Ladaro, hãy ra khỏi mồ”. Kỳ diệu thay! “Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải và mặt còn phủ khăn”.

Sau đó, Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, và để anh ấy đi”. Chứng kiến việc Đức Giê-su làm “có nhiều kẻ đã tin vào Người”.

***
Có-nhiều-kẻ-đã-tin-vào-Người. Nhiều kẻ đó, có chúng ta? Câu trả lời là của mỗi chúng ta. Nhưng, hãy nhớ rằng: “Sự sống lại và sự sống đời sau” là món quà không chỉ dành cho anh La-da-rô, xưa. Mà còn… còn là món quà dành cho những ai tin vào Đức Giê-su, hôm nay.

Hãy nhớ rằng: khi chúng ta tin vào Ngài – Ngài sẽ “không còn gọi (chúng ta) là tôi tớ nữa... Nhưng… gọi là bạn hữu…” Khi gọi chúng ta là bạn hữu, Ngài yêu thương chúng ta như Ngài đã yêu thương anh La-da-rô.

Qua Bí Tích Rửa Tội, Ngài đã đem chúng ta ra khỏi “nấm mồ tội lỗi”. Qua Bí Tích Thêm Sức, Ngài đã ban cho chúng ta ơn “tái sinh”, một sự tái sinh bởi Thần Khí. Tái sinh bởi Thần Khí, thánh Phao-lô nói, chính là lúc “thân xác của (chúng ta) được sự sống mới” (Rm 8, 11).

Ra khỏi nấm-mồ-tội-lỗi, với một thân-xác-được-sự-sống-mới, chẳng phải là chúng ta đã “cởi khăn và vải”, những tấm khăn trần tục: tấm khăn dối trá, tấm khăn dâm bôn, tấm khăn ô uế, tấm khăn phóng đãng, tấm khăn thờ quấy, v.v… và những tấm vải, những tấm vải hận thù, bất hòa, chia rẽ, ganh tị, say sưa, chè chén, v.v… ra khỏi tâm hồn mình, đó sao !?

Phải cởi những tấm khăn và những tấm vải (nêu trên), ra khỏi tâm hồn mình, có như thế, chúng ta mới có thể BƯỚC ĐI TRONG THẦN KHÍ (Gl 5,16). Bước đi trong Thần Khí, chúng ta mới có thể bước vào Nước Thiên Chúa.

Trở lại câu chuyện anh La-da-rô. Sự sống… sự sống lại của Ladarô, dù sao cũng chỉ là tiếp nối cuộc sống dương trần, cùng lắm “trong ngoài bảy chục”, hơn chút nữa “là được tám mươi”, rồi cũng chết.

Điều quan trọng, đó là sự sống đời đời, mà chính Thiên Chúa sẽ đem lại cho chúng ta.

Vâng, Thiên Chúa đã đem lại cho chúng ta. “(Người) yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một”, người Con Một chính là Đức Giê-su, “để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.”

Đức Giê-su cũng đã từng nói: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” (Ga 10, 10). Chúng ta có tin thế không?

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây