“Góc trời đó, là nguồn an ủi của tôi”

Một vị tu rừng tìm cách sống trong một cái hang nhỏ và tối tăm, đêm ngày ăn chay, đền tội, hãm mình.
Ngày kia, một đoàn người, gồm những kẻ mộ mến tài đức của ngài, lên rừng đến thăm.
Thấy cách sống của vị tu rừng này, họ bỡ ngỡ hỏi:
- “Làm sao ngài có thể ở trong này một ngày mà thôi?”
- “Quý vị hãy vào, nhìn qua cái lỗ này, quý vị sẽ rõ.”
Họ vào và thấy: nơi tường hang rêu phủ, có một lỗ hổng, để lộ ra một góc trời.
Họ không hiểu. Vị tu rừng liền cắt nghĩa:
- “Góc trời đó, là nguồn an ủi của tôi. Những khi tôi buồn chán, tôi nhìn ra góc trời đó và kêu lên: “Ôi Thiên Đàng! Ôi Thiên Đàng!” Hai tiếng này làm cho linh hồn tôi được bằng an vui vẻ.”
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Khi Chúa Thánh Thần ngự đến!
Đấng sửa lại trong ngoài
Vầng Trăng Vẫn Tỏa Sáng
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 6 PHỤC SINH
Khai mạc Tuần Thường huấn Linh mục -đợt 2
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 6 PHỤC SINH
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 6 PHỤC SINH
Trong Chúa - chúng ta không mồ côi
Đấng sẽ đến
Sống không thuộc về thế gian
Bài Suy niệm Chúa Nhật VI Phục Sinh -A
Lời Chúa CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH – A
Lời Chúa THỨ BẢY TUẦN 5 PHỤC SINH
CN 6 PS A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Bế mạc Thường huấn Linh mục đợt I -2026
Sống tình yêu mến giữa thế gian
Thư mời Lễ Giỗ 100 ngày Cha cố Augustinô