Lạy Chúa, con vẫn tin Ngài…

Thứ bảy - 28/03/2020 05:08   56
và thưa với Ngài rằng: “Lạy Chúa, có. Con vẫn tin Ngài”,


Chúa Nhật V – MC – A


Lạy Chúa, con vẫn tin Ngài…

Khởi đầu cho sứ vụ loan báo Tin Mừng, Đức Giê-su kêu gọi mọi người, rằng: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng”. Vâng, tin là một động từ. Đặt niềm tin vào Đức Giê-su đó chính là điều kiện tiên quyết để được ơn chữa lành.

Trong ba năm Đức Giê-su ra đi rao giảng Tin Mừng, đã có rất nhiều người nhờ “tin”, họ (cũng như thân nhân của họ) đã được Ngài chữa lành. Những phép lạ chữa lành của Đức Giê-su rất đa dạng. Có khi là cho người mù sáng mắt, có khi là cho người què đi được và đặc biệt hơn cả, đó là cho người chết sống lại.

Sự kiện phép lạ “Anh La-da-rô sống lại” được ghi lại trong Tin Mừng thánh Gio-an như một minh chứng điển hình.

**
Biến cố này xảy ra tại làng Bêtania, nơi gia đình ba chị em Mác-ta, Maria và La-da-rô sinh sống.

Vâng, anh La-da-rô, được biết đến là “người (Đức Giê-su) thương mến”, buồn thay… hôm ấy, anh ta “đang bị đau nặng” (Ga 11, 3).

Anh La-da-ro mắc bịnh gì! Thưa, không thấy thánh sử Gio-an nói đến. Chỉ nghe ngài Gio-an kể lại rằng, hai bà chị của anh ta cho người tìm đến Đức Giê-su để báo tin.

Ơ hay! Đức Giê-su có là thầy thuốc đâu! Tìm lương y không tìm, lại đi tìm anh thợ mộc! Hay, phải chăng, tìm đến Đức Giê-su là do hai cô Mác-ta và Maria có nghe nói đến về những phép lạ Ngài đã cứu chữa những người đau ốm, bệnh hoạn, tật nguyền!

Vâng, rất có thể là vậy. Với một người như cô Maria, một người chuyên tâm nghe Lời Chúa, há chẳng lẽ cô ta không biết rằng: “Chúa… thương chữa lành các bệnh tật ngươi” sao!

Nhận được tin, Đức Giê-su có đến không? Có, nhưng phải đến hai ngày sau, Đức Giê-su mới đến nhà hai chị em Mác-ta và Maria.

Sự hiện diện của Ngài đã thổi bùng niềm hy vọng nơi cô Mác-ta. Thật vậy, lúc đó, dầu cho La-da-rô “đã chôn trong mồ bốn ngày rồi” nhưng cô Mác-ta vẫn đặt niềm tin và hy vọng vào Đức Giê-su. Cô nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, người cũng sẽ ban cho Thầy”. (Ga 11, …22).

Còn với cô Maria thì sao? Thưa, vừa thấy Đức Giê-su, cô ta đã bật khóc. Trong tiếng khóc não nề, cô ta phủ phục dưới chân Ngài và cũng như bà chị Mác-ta, cô Maria cất tiếng nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết”.

Thấy hai chị em Mác-ta và Maria khóc và những người Do Thái đi với hai cô cũng khóc… Chuyện kể rằng: “Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến”.

Trong nỗi lòng xao xuyến, Ngài “liền khóc”. Và rồi, trước lời nói đầy lòng mong ước của những người láng giềng của hai chị em cô Mác-ta và Maria, rằng: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư!”. Đức Giê-su “lại thổn thức trong lòng”. Sau đó: “Người đi tới mộ”.

Khi tới ngôi mộ, một phép lạ vô tiền khoáng hậu đã xảy ra. Tại sao lại gọi là phép lạ vô tiền khoáng hậu? Thưa, là bởi, từ trước đó cho tới hôm ấy, và từ hôm ấy cho tới bây giờ, chưa bao giờ thiên hạ thấy một người chết “đã được bốn ngày”, thế mà hôm nay, chỉ cần một lời tuyên phán của Đức Giê-su, người đã chết này (là anh La-da-rô), sống lại.

Hôm ấy, sau lời cầu nguyện với Thiên Chúa, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: “Anh Ladaro, hãy ra khỏi mồ!”. Kỳ diệu thay! Chuyện được kể tiếp rằng: “Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải và mặt còn phủ khăn”.

Sau đó, Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, và để anh ấy đi”. Vâng, La-da-rô đã thật sự sống lại.

***
Hôm ấy, Đức Giê-su đã cầu nguyện như thế nào nhỉ! Thưa, Ngài ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha hằng nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con”.

Lời cầu nguyện của Đức Giê-su đã được “Cha” nhậm lời. Nhậm lời không chỉ để cho “anh La-da-rô sống lại”, nhưng còn là “vì dân chúng đứng quanh đây”.

Anh La-da-rô đã sống lại thật, nhưng chỉ là sống lại ở “đời này”. Điều vĩ đại mà Đức Giê-su muốn đem lại cho “dân chúng đứng quanh đây”, đó là “sự sống lại và sống mãi ở đời sau”.

Đem lại cho anh La-da-rô sự sống ở đời này chỉ là chuyện nhất thời, đem lại cho muôn dân sự sống lại, sống mãi ở đời sau mới chính là sứ vụ của Đức Giê-su Ki-tô.

Vâng, “dân chúng đứng quanh đây”, ngày xưa, là người Do Thái. Còn hôm nay, chính là chúng ta. Đức Giê-su của hôm nay, cũng muốn chúng ta “tin là Thiên Chúa đã sai Ngài đến thế gian”.

Hôm nay, chúng ta cũng có thể là một anh La-da-rô. Chúng ta cũng có thể đang nằm trong một ngôi mộ, một huyệt mộ chất chứa đầy tội lỗi.
Qua môi miệng ngôn sứ Ê-de-ki-en, Đức Giê-su cũng sẽ nói với chúng ta rằng: “Hỡi dân Ta, này chính Ta mở huyệt cho các người, Ta sẽ đưa các ngươi lên khỏi huyệt”.

Và, Đức Giê-su của ngày xưa, cũng là Đức Giê-su của ngày hôm nay. Ngài cũng sẽ nói với chúng ta rằng: “Các con, hãy ra khỏi huyệt mộ, ngôi huyệt mộ tội lỗi của các con”.

Mà, thật vậy, qua Bí Tích Thánh Tẩy, chúng ta được “cởi khăn và vải”, những tấm khăn và tấm vải thấm đậm tội nguyên tổ, quấn chặt con người chúng ta.

Được cởi-khăn-và-vải, có lẽ nào chúng ta không bước ra khỏi “huyệt mộ tội lỗi” của mình. Đừng nằm lỳ trong đó, vì đó là một thảm họa.

Vâng, thật thảm họa, vì, nếu cứ nằm trong đó, dù chỉ là một giây, tâm hồn chúng ta sẽ bị “hoại tử” bởi vì ngôi mộ đó đã nặng mùi, những thứ mùi “nặng tính xác thịt”, đó là: “dâm bôn, phóng đãng, thờ quấy, phù phép, hận thù, bất hòa, ghen tuông, nóng giận, tranh chấp, chia rẽ, bè phái, ganh tỵ, say sưa, chè chén”.

Thưa bạn, những ai dính dấp vào những thứ mùi “nặng tính xác thịt” như thế, thánh Phao-lô nói: “sẽ không được thừa hưởng Nước Thiên Chúa”.

Không được thừa hưởng Nước Thiên Chúa, đừng mong nhận được “sự sống lại và sống mãi ở đời sau”. Mà, có ai trong chúng ta lại không mong muốn nhận được “sự sống lại và sống mãi ở đời sau”, nhỉ!

Thế nên, hãy như anh La-da-rô xưa, đứng lên, “ra khỏi mồ”. Ra khỏi mồ, vâng, đó không phải là tín điều để ta phải tin, nhưng lại là khởi đầu của một niềm tin, một niềm tin mà người Ki-tô hữu vẫn tuyên xưng vào mỗi thánh lễ trong ngày Chúa Nhật, rằng “tôi trông đợi kẻ chết sống lại và sự sống đời sau”. Amen.

Hai chị em Mác-ta và Maria xưa, đã tin như thế. Còn chúng ta, chúng ta “có tin thế không?”

****
Bây giờ, chúng ta cùng trở lại câu chuyện “anh La-da-rô sống lại”. Trở lại để làm gì? Thưa, để chúng ta tự hỏi mình rằng: nếu… nếu hôm nay, khi phải đứng trước một nan đề nào đó, đại loại như dịch cúm virus corona, một con virus với biệt danh “sát thủ dấu mặt”, chúng ta sẽ làm gì?

Nên chăng, chúng ta cũng có một niềm tin như hai chị em cô Mác-ta và Maria mà thưa với Đức Giê-su, rằng: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây em con đã không chết”!!!

Câu trả lời là của mỗi chúng ta. Thế nhưng, hãy nhớ rằng, trong sự kiện cứu anh La-da-rô sống lại, Đức Giê-su đã tuyên phán rằng: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin không?”.

Vâng, hôm nay, vẫn “có Chúa ở đây”. Vẫn có Chúa ở với chúng ta “mọi ngày cho đến tận thế”. Vấn đề còn lại, đó là chúng ta có đến cùng Chúa Giê-su và thưa với Ngài rằng: “Lạy Chúa, có. Con vẫn tin Ngài”, hay không!

Mà, đã là một Ki-tô hữu, tại sao chúng ta lại không đến nhỉ! Hãy đến và chỉ cần… chỉ cần một cử động của tâm hồn, thưa với Ngài rằng: “Lạy Chúa, con vẫn tin Ngài”.

 
Petrus.tran
 Tags: con vẫn tin

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây