16 Tháng Mười Một
Vui Ðể Ðợi Chết
Theo giai thoại của người Trung Hoa thì ngày xưa có một người tên là Vinh Khải Kỳ tỏ ra là một bậc tiên ông đạo cốt, mình mặc áo lông cừu, lưng thắt dây, ngày ngày giao du ở sơn thủy, vui thú cầm ca chậm rãi rảo bước, tay đánh đàn miệng ca hát không ngừng.
Một hôm, đức Khổng Tử đi dạo gặp Vinh Khải Kỳ, ngài mới hỏi ông: “Tiên sinh làm thế nào mà thường vui vẻ ca hát như thế?”.
Khải Kỳ thưa: “Trời sanh muôn vật, loài người cao quý nhất. Ta đã được làm người, đó là điều đáng vui. Người ta sinh ra có người đui què, có người non yếu... mà ta thì khỏe mạnh sống lâu, thế là hai điều đáng vui. Còn cái nghèo là sự thường của thế gian, cái chết là hết sự đời. Ta nay biết vui với cảnh đời để đợi cái chết thì còn gì lo buồn nữa?”.
Lạc quan, vui sống là đức tính cơ bản nhất của người Kitô. Người Kitô nhận ra phẩm giá cao cả của mình và tiếp nhận mọi sự xảy đến như một hồng ân của Chúa. Cây cỏ đồng nội, muông thú trên rừng không nhọc công tích trữ mà còn được Chúa che chở nuôi nấng, huống chi con người là hình ảnh của Người... Mỗi ngày có niềm vui nỗi khổ của nó. Hãy quẳng gánh lo đi và vui sống từng phút giây như một ân ban của Chúa, đó là bí quyết để giúp ta được hạnh phúc ở đời này.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Lời Chúa THỨ SÁU TUẦN 4 MÙA CHAY
Logo, khẩu hiệu chuyến thăm Algeria của ĐTC
Mầu nhiệm sự sống
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 4 MÙA CHAY
Ta không phải là trung tâm
Những con người bị bỏ lại phía sau
Cái nhàn và cái buông
“Cái Không” và Tự Hủy (Kenosis)
Thông báo lễ Bổn mạng Lớp Truyền Tin -2026
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 4 MÙA CHAY
Du lịch Nha Trang -2026
Dấu lạ sao không dùng phép lạ?
Chân phước Anrê Phú Yên
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 4 MÙA CHAY
Workshop chủ đề: Rừng và Nước, Nguồn sống
Tôi đã rửa và tôi nhìn thấy… tại sao không!