Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 2 MÙA VỌNG

Thứ bảy - 04/12/2021 16:56 |   86
Vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giêsu. (Lc 5,19)

06/12/2021
THỨ HAI TUẦN 2 MÙA VỌNG
Thánh Nicôlas, Giám mục

 

t2 t02MV C

Lc 5, 17-26

MONG CHỜ BẰNG LÒNG TIN

Vì có đám đông, họ không tìm được lối đem người ấy vào, nên họ mới lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy cùng với cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giêsu. (Lc 5,19)

Suy niệm: Người ta thường nói: “Hữu sự vái tứ phương.” Các người thân của người bại liệt này không vái tứ phương mà họ tin, tin vào Đức Giêsu có quyền năng chữa lành mọi bệnh tật. Ngay cả khi mọi ngõ ngách vào nhà đã bị bịt kín, họ vẫn tìm ra một lối đi “không giống ai”, đó là dỡ mái nhà, đưa người bại liệt xuống “trước mặt Chúa Giêsu” để được Ngài chữa lành. Lòng khao khát được chữa lành được đức tin thúc đẩy khiến họ đã nghĩ ra những phương thức mà bình thường chẳng ai nghĩ ra, dám có những hành động mà sự thường chẳng ai dám làm. Họ đã mở một “lối đi” riêng mà chỉ những người có lòng tin mới “sáng kiến” ra. Trước lòng tin này, Đức Giêsu đã ban cho họ điều họ mong chờ, là chữa lành người bại liệt.

Mời Bạn: Mùa Vọng là mùa mong chờ: mong chờ Chúa lại đến trong vinh quang khi tưởng niệm Chúa giáng sinh trong xác phàm. Mong chờ không phải là ngồi há miệng chờ sung, mà là vạch một con đường hành động đưa mình đến với tha nhân và đưa tha nhân cùng với mình đến với Chúa. Lòng mong chờ trong niềm tin được hiện thực hoá bằng việc làm của đức tin, vì: “Đức tin không việc làm là đức tin chết” (Gc 2,17).

Sống Lời Chúa: Mỗi ngày suy niệm Lời Chúa, bạn hãy quyết tâm làm một việc cụ thể, dù nhỏ, để thực thi Lời Chúa đó.

Cầu nguyệnLạy Chúa, để chữa bệnh cho một người có khi Chúa dùng đức tin của những người khác. Xin cho chúng con có một đức tin mạnh mẽ để chúng con đưa tha nhân đến với Chúa.

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
THỨ HAI TUẦN 2 MÙA VỌNG

Ca nhập lễ

Muôn dân hỡi! Lắng nghe lời Chúa, loan truyền cho các miền đất xa xăm. Rằng: Đấng Cứu Độ chúng ta sắp đến. Thôi đừng sợ hãi nữa làm chi!

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa Cha từ ái, ước chi lời chúng con khẩn cầu vọng tới Tôn Nhan. Xin khơi dậy trong lòng các tôi tớ Chúa đây những ước muốn trong sạch ngay thẳng, hầu giúp chúng con chuẩn bị mừng mầu nhiệm Con Chúa giáng trần. Người là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời.

Bài Ðọc I: Is 35, 1-10

“Chính Thiên Chúa sẽ đến và cứu thoát các ngươi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Sa mạc và hoang địa hãy vui mừng, đồng cỏ hoang hãy hoan hỉ và nở hoa; hãy nở hoa như cây thuỷ tiên, hãy tràn đầy hân hoan và niềm vui! Hoang địa sẽ được vinh quang của núi Liban, và vẻ tráng lệ của Carmel và Saron. Chính họ sẽ được thấy vinh quang của Chúa, và vẻ tráng lệ của Thiên Chúa chúng ta.

Hãy nâng đỡ những bàn tay mỏi mệt, và hãy làm vững mạnh những đầu gối rã rời. Hãy nói với những tâm hồn xao xuyến: Can đảm lên, đừng sợ! Này đây Thiên Chúa các ngươi đến để phục thù. Chính Người sẽ đến và cứu thoát các ngươi.

Bấy giờ mắt người mù sẽ sáng lên, và tai người điếc sẽ mở ra. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, và người câm sẽ nói được, vì nước sẽ chảy lên nơi hoang địa, và suối sẽ chảy nơi đồng vắng. Ðất khô cạn sẽ trở thành ao hồ, và hoang địa sẽ trở nên suối nước. Hang dã thú nơi chó rừng ẩn náu sẽ trở thành vườn lau vườn sậy.

Nơi ấy sẽ có những con đường người ta sẽ gọi là thánh lộ, không tội nhân nào được qua đường đó; đường này sẽ thuộc về các ngươi, và những kẻ ngây thơ sẽ không lạc lối. Ðường ấy sẽ không có vết chân sư tử, và không ác thú nào đi trên đường này, chỉ những kẻ được giải phóng đi trên đó thôi. Những kẻ được Chúa cứu thoát sẽ trở về, và vào thành Sion với lời ca vang, cùng với triều thiên hân hoan trên đầu họ. Họ sẽ được niềm vui và hoan hỉ; họ không còn đau khổ và than van.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14

Ðáp: Này đây Chúa chúng ta sẽ đến và cứu độ chúng ta

Xướng: Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi.

Xướng: Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.

Xướng: Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái. Ðức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người.

Alleluia: Lc 3, 4. 6

Alleluia, alleluia! – Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 5, 17-26

“Hôm nay chúng tôi đã thấy những việc lạ lùng”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người. Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người. Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu. Thấy lòng tin của họ, Người nói: “Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!”

Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng: “Người này là ai mà dám nói phạm thượng? Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?” Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ: “Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy? Nói rằng: “Các tội của ngươi đã được tha”, hay nói: “Ngươi hãy đứng dậy mà đi”, đàng nào dễ hơn? Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất”. Người nói với người bất toại rằng: “Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác giường về nhà”.

Tức thì anh ta chỗi dậy vác giường đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa. Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói: “Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng”.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, đây là bánh rượu chúng con đã chọn lựa trong muôn vàn phúc lộc chính Chúa đã thương ban. Cúi xin Chúa vui lòng chấp nhận, và làm cho thánh lễ tạ ơn giờ đây chúng con dâng tiến, trở nên bảo chứng ơn cứu độ muôn đời cho chúng con. Chúng con cầu xin…

Lời tiền tụng mùa vọng I

Ca hiệp lễ

Lạy Chúa xin thăm viếng chúng con và ban cho được phúc an bình, để chúng con trung thành theo Chúa và luôn hoan hỷ trước Thánh Nhan.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, Chúa đã dùng bí tích Thánh Thể để dạy chúng con là những kẻ lữ hành dưới thế biết mến yêu và gắn bó với những thực tại bền vững trên trời. Xin cho bí tích chúng con vừa cử hành đem lại cho chúng con muôn vàn ân sủng. Chúng con cầu xin…

 

Suy niệm

VÌ GHEN TỨC MÀ TRỞ THÀNH BẤT NHÂN! (Lc 5,17-26)
Giuse Vinhsơn Ngọc Biển SSP

Ghen ăn tức ở hay không ăn được thì đạp đổ vốn là thói xấu thường trực trong xã hội mọi thời. Vì thế, chúng ta không lạ gì vào thời Đức Giêsu, tình trạng này lại càng rõ nét nơi những người Pharisiêu và các Luật sĩ khi họ thấy Đức Giêsu được lòng dân và uy tín của Ngài ngày càng lan rộng. Vì thế, họ sinh ra căm phẫn và tức tối, nên muốn loại bỏ Đức Giêsu ra khỏi cuộc sống và xã hội.

Tuy nhiên, họ khó lòng kết tội cho Đức Giêsu khi Ngài làm việc thiện, việc tốt hay đứng lên bảo vệ công lý, công bình, giúp đỡ người nghèo, người không nơi nương tựa… Bởi lẽ, nếu họ chống đối ra mặt những việc Đức Giêsu đã làm trên thì họ sẽ bị dân chúng phản đối và đương nhiên, khuôn mặt giả hình nhân đức của họ bị bại lộ… Như thế, hoàn toàn không có lợi cho bản thân và mưu kế của những người này. Chỉ có một cách là họ ghép Đức Giêsu vào tội lộng ngôn hay phản động thì sẽ dễ dàng hơn.

Thua keo này, họ bày keo khác… Và hôm nay là cơ hội để họ thực thi điều ác tâm đó với Đức Giêsu.

Tin Mừng hôn nay thuật lại câu chuyện Đức Giêsu chữa người bất toại cách công khai và nhân đây Ngài cũng mặc khải Thiên Tính của mình khi nói: “Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!”. Khi nói như thế, Đức Giêsu bị những nhà lãnh đạo tôn giáo kết án Ngài nói lộng ngôn vì tự cho mình ngang hàng với Thiên Chúa khi tha tội cho người ta. Theo quan niệm của người Dothái thì những người mắc bệnh tật là do bị Thiên Chúa phạt vì tội lỗi của họ. Và đương nhiên, chỉ có Thiên Chúa mới có quyền tha tội. Khi họ không tin Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, thì hẳn là họ phủ nhận quyền tha tội của Ngài, và như thế, họ có lý do để loại trừ Đức Giêsu bằng cái chết.

Về phía Đức Giêsu: khi Ngài bày tỏ uy quyền của mình bằng việc tha tội, ngay lập tức, người bất toại được lành, điều này cho thấy quyền năng và lòng thương xót của Đức Giêsu đã chứng minh sứ vụ Thiên Sai Con Thiên Chúa nơi Ngài, Ngài đến là để cứu chữa và ban ơn cứu độ cho mọi người.

Mặt khác, niềm tin của những người khiêng anh bại liệt cũng như niềm tin của chính người bại liệt đã để lại cho chúng ta bài học:

Tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa, vì Ngài làm được mọi chuyện và Ngài biết điều gì tốt nhất cho ơn cứu độ của ta thì Ngài sẽ ban ơn.

Đức tin cần phải đi đôi với việc làm. Nếu người bại liệt đã tin vào Chúa, và khi được giải phóng khỏi tội lỗi là quyền lực của Ma Quỷ, anh ta đã cất tiếng ngợi ca Thiên Chúa, thì chúng ta, khi cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa trên cuộc đời, hãy có tâm tình tạ ơn.

Đức tin cần được biểu lộ qua đức ái. Vì thế, noi gương những người Dothái khi xưa, hãy sẵn sàng giúp đỡ những người nghèo đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta. Nhất là những người cô thế, cô thân, để tăng thêm niềm tin nơi họ ngang qua những việc thiện chúng ta làm.

Tránh những kiểu kỳ thị như những người Pharisiêu và Luật sĩ. Đừng vì ích kỷ hay hình thức bề ngoài mà ngăn cản ơn Chúa đến với mọi người, cũng như căm tức những người vì lòng tốt mà làm được nhiều việc thiện hơn ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con ơn đức tin để chúng con biết tin tưởng vào Chúa. Xin cũng cho chúng con luôn biết tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh và sống đức ái với nhau cách chân tình. Amen.
 

ĐIỀU NÀO KHÓ HƠN?
 

tbd 041221c

(Thứ Hai sau Chúa Nhật II Mùa Vọng – Is 35,1-10; Lc 5,17-26) Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột

Sách ngôn sứ Isaia thường được xem như Tin Mừng thứ năm. Sứ ngôn Isaia loan báo nhiều về thời Đấng Thiên sai với những hình ảnh an bình rất thân thương như cảnh sói dữ sống chung với chiên con, trẻ thơ vui đùa bên hang rắn độc, sa mạc sẽ nở hoa, các bệnh nhân được chữa lành, người mù được thấy, người điếc nghe được, người câm nói được, người què lại nhảy như nai… Chính vì thế trong Mùa Vọng, Giáo hội cho đoàn tín hữu nghe trích đọc nhiều bản văn của sứ ngôn này.

Và Chúa Kitô đã làm ứng nghiệm cách rõ nét những lời tiên báo của các ngôn sứ xưa, cách riêng ngôn sứ Isaia. Tin Mừng Luca tường thuật đã có lần vào Hội đường, khi người ta trao cho Chúa Giêsu Sách thánh thì Người đã mở ra và đọc đúng đoạn sách ngôn sứ Isaia: “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho người nghèo hèn…” Và Chúa Giêsu đã khẳng định: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe” (x.Lc 4,16-22).

Bài Tin Mừng hôm nay ngày thứ Hai sau Chúa Nhật II Mùa Vọng tường thuật câu chuyện Chúa Giêsu chữa lành cho một người bị bại liệt được chỗi dậy ngay và vác chõng đi về. Nghe đoạn Tin Mừng này chúng ta thường mến cảm đến sững sờ trước lòng xót thương vô bờ của Chúa Cứu Thế. Chắc hẳn những người thân của anh bị bại liệt và chính bản thân anh ta chỉ muốn xin được chữa lành bệnh tật phần xác, thế mà Chúa Giêsu lại chữa cho anh ta luôn cả tật bệnh phần linh hồn là tha thứ tội lỗi cho anh. Xin một mà được hai. Một sự may mắn thật bất ngờ, khiến không chỉ những người có mặt hôm ấy mà cả chúng ta khi nghe tường thuật cũng phải kinh ngạc. Tình yêu đích thực luôn hướng đến tình trạng đủ đầy và hoàn hảo. Đôi chân mạnh khỏe nhảy cao hơn cả nai mà tâm hồn bại liệt thì chẳng hạnh phúc gì. Chúa Giêsu hiểu điều đó và Người đã ban cho người bệnh hạnh phúc đích thực đủ đầy.

Tuy nhiên điều chúng ta cần ngạc nhiên hơn, đó là khi một số kinh sư và người biệt phái hiện diện hôm ấy thầm nghĩ rằng Chúa Giêsu đã phạm thượng khi nói lời tha tội cho anh bại liệt, vì theo họ chỉ mình Thiên Chúa mới có quyền tha tội, thì Chúa Giêsu đã nói với họ rằng: “Trong hai điều: một là bảo: “Anh đã được tha tội rồi”; hai là bảo: “Đứng dậy mà đi”, điều nào dễ hơn?”. Chúng ta không thấy Tin Mừng tường thuật câu trả lời của các người biệt phái cũng như các vị tiến sĩ luật. Tuy nhiên với sự luận suy bình thường thì chúng ta có thể khẳng định rằng nói với người bại liệt là hãy chỗi dậy mà đi xem ra khó hơn vì người ta kiểm nghiệm hiệu quả lời nói được ngay tức khắc, cách nhãn tiền. Còn nói với người bại liệt là tội anh đã được tha thì hầu chắc không thể kiểm nghiệm bằng mắt trần được, do đó điều này xem ra có vẻ dễ hơn.

Hiểu được sự thật này, Chúa Giêsu đã làm điều mà họ cho là khó hơn. Người nói với người bất toại: “Tôi truyền cho anh: Hãy đứng dậy, vác lấy giường của anh mà đi về nhà!”. Lời truyền của Chúa Giêsu đã thành hiện thực ngay. Người bất toại chỗi dậy vác giường đi về nhà trước sự sửng sốt và thán phục của đám đông hôm ấy. Chúa Giêsu thường dùng ân ban “bên ngoài” làm dấu chỉ để chuyển thông phúc lộc “bên trong”. Khởi đầu sứ vụ rao giảng, Người làm cho sáu chum nước đầy hóa thành rượu ngon để chúc phúc cho tình yêu đôi lứa tại Cana. Kết thúc sứ vụ, Người cúi xuống rửa chân (làm công việc người đầy tớ) cho các môn đệ trao ban tình yêu tự hiến đến cùng cho các môn sinh và nhân loại.

Trao ban phúc lộc bên ngoài hay chuyển thông ân thánh bên trong, điều nào khó hơn? Thành thật trả lời rằng trao ban phúc lộc bên ngoài để làm dấu chỉ chuyển thông ân thánh bên trong xem ra không mấy dễ. Bỗng có ý tưởng ngồ ngộ. Giáng Sinh sắp về, trong hoàn cảnh dịch bệnh, để giúp đoàn tín hữu lướt thắng sự sợ hãi dịch bệnh Covid-19 và căn bệnh “lười”, một sáng kiến nhỏ đưa ra đó là dùng lộc ân bên ngoài để chuyển thông ơn hòa giải. Cụ thể là mỗi hối nhân đến tòa cáo giải, không dám xin vị thừa tác viên chữa lành bệnh này bệnh kia vì e rằng hơi quá khả năng các vị, chỉ xin được thưởng một ngày công khoảng 300 ngàn đồng. Nhiều mục tử sẽ la toáng lên rằng đừng làm cớ cho tin hữu giữ “đạo gạo, đạo bột bắp bột xép” của một thời đã qua. Nhưng thú thực rằng làm điều này quả không dễ.

Thế mà Chúa Giêsu vẫn muốn chúng ta từ Kitô hữu đến hàng mục tử hãy biết sống yêu thương nhau như Người đã yêu thương chúng ta (x.Ga 15,12). Dùng nghĩa cử bên ngoài để làm dấu chỉ chuyển trao tình yêu và sự hiệp thông liên đới quả thật đáng thực hiện biết bao. “Hữu ư trung, xuất hình ư ngoại”. Không nhất thiết phải là chữa lành bệnh tật hay chia sẻ cho tha nhân vài trăm ngàn hay vài triệu đồng, khi đã có tấm lòng thì luôn có đó những sáng kiến bày tỏ tình yêu hiệp thông, liên đới bằng nhiều việc, dù rất nhỏ.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây