Món nợ ân tình

Thứ bảy - 12/02/2022 00:26 | Tác giả bài viết: Gbmh |   174
Đời người ta vẫn nói: “Tình yêu đáp trả tình yêu, ân tình đền đáp ân tình”.

MÓN NỢ ÂN TÌNH
 

BMT 120222a

Đời người ta vẫn nói: “Tình yêu đáp trả tình yêu, ân tình đền đáp ân tình”. Sống tình nghĩa là vậy! Tuy nhiên, sự tốt lành trong việc đền đáp có chăng thường chỉ xảy ra trong trường hợp hiển nhiên, nghĩa là người cho và người nhận trực tiếp với nhau, còn những ân tình âm thầm, ẩn dấu, ít ai nhận ra để đáp trả.

Nhớ lại ngày ấy, khi các cha còn nằm trong ngôi nhà hưu dưỡng cũ kỹ của Giáo Phận nhà, chúng tôi cùng rủ nhau đi thăm. Khi thăm về, một người trong đoàn nói: “Tôi sẽ không bao giờ cho con tôi đi tu, dù là làm linh mục”. Tôi ngạc nhiên hỏi: Sao vậy? Họ trả lời: “Khổ quá! Cả một đời hy sinh vất vả, lặn lội ngược xuôi, bôn ba khắp nơi, hết giáo xứ này đến giáo xứ nọ để rồi cuối cùng là sự trơ trọi một mình trong nhà hưu dưỡng cô đơn, lạnh lẽo...”.

Đành rằng theo Thầy Giêsu là đi vào con đường vô định, là để cho Chúa dẫn dắt, là hy sinh quên mình, là “không có nơi tựa đầu” (Lc 9,58) nhưng không có nghĩa là không cần sự chia sẻ, nâng đỡ và cảm thương. Nhất là khi mỗi Kitô hữu mắc món nợ ân tình với các linh mục, người đi sau mắc nợ người đi trước. Nói điều này có lẽ ta chỉ nghĩ đến những linh mục trực tiếp có trách nhiệm với mình là cha xứ hay cha phó xứ hoặc cha bảo trợ. Nhưng không, mỗi khi cầu nguyện, nhất là mỗi khi dâng thánh lễ trên bàn thờ, chính là lúc các linh mục thi hành chức tư tế thừa tác để cầu nguyện cho cả giáo hội và cho từng người giáo dân, và cho mọi người bất phân tôn giáo, ngay cả khi đã về nhà hưu dưỡng.

Nhà hưu dưỡng bây giờ đã khác xưa, rộng rãi, thoáng mát, sạch sẽ và có người chăm sóc các cha tốt hơn. Khi thăm các cha, chúng tôi bắt gặp những tâm tình khác nhau nhưng đa số đều có ý chung:

- nơi nghỉ dưỡng sau những ngày vất vả;

- nơi có thời giờ đọc và viết thêm sách vở khi còn sức;

- nơi lui vào thinh lặng trong cầu nguyện cho giáo hội;

- nơi dâng những bệnh tật khổ đau để cầu nguyện cho người giáo dân và cho mọi người...

- nơi chuẩn bị tâm hồn để về nhà Chúa trong cõi vĩnh hằng.

Nói vậy không có nghĩa là các cha không cần “tình xưa nghĩa cũ”, bởi mỗi lần chúng tôi đến thăm, dù là giây phút ngắn ngủi, dù là những món quà đơn sơ, nhưng chúng tôi nhận thấy những khuôn mặt với niềm vui rạng rỡ và ngay cả những giọt nước mắt cảm động trên giường bệnh. Mỗi lần thăm là mỗi lần chúng tôi nhận được dấu chỉ của tình thương nơi các cha trong lời cầu nguyện dành cho người giáo dân.

Nằm trên giường bệnh mà khi chúng tôi ghé tai nói: “Cha dâng đau khổ và bệnh tật cầu nguyện cho chúng con nhá!”

Vừa lăn những giọt nước mắt, cha vừa gật đầu!

Đúng là ân tình không dứt, nợ trả chưa xong.

Hằng năm, cứ mỗi độ Xuân về, vào một ngày giáp Tết, con được đại diện cho Hội Đồng Linh Mục và Linh mục đoàn Giáo phận đến thăm các cha già tại Nhà Hưu Dưỡng Giáo phận, được biểu hiện lòng biết ơn, sự trân trọng một đời vì Chúa vì mọi người tận tâm tận lực hy sinh phục vụ của quý cha, và kính tặng các cha món quà nhỏ của nghĩa tình. (Chúng con đã kính biếu mỗi cha 3,000,000đ).

Hội Đồng Linh Mục cũng thay mặt cho tất cả quý cha triều dòng trong Giáo phận đến thăm, chúc tết, tặng quà và cám ơn hai cơ sở của Giáo phận 1/ Chủng viện Lê Bảo Tình, 2/ Cộng đoàn Nữ Vương Hòa Bình Tòa Giám mục: quý sơ và quý chú ứng sinh đã ngày đêm tận tụy chăm sóc các cha hưu dưỡng nhất là những bậc già yếu, bệnh tật. Chúng con đã gởi món quà Xuân biết ơn: 10,000,000đ cho mỗi cơ sở.

Hội Đồng Linh Mục cũng đã đến chúc Tết Đức Cha Giáo phận, cha Tổng đại diện, cha Quản lý, cha Chưởng Ấn, Đức Ông.

XIN MỌI NGƯỜI CẦU NGUYỆN CHO QUÝ CHA HƯU DƯỠNG,

XIN QUÝ XỨ HỌ TIẾP TỤC THỂ HIỆN LÒNG BIẾT ƠN, DẠ YÊU MẾN ĐỐI VỚI QUÝ CHA ĐÃ MỘT THỜI PHỤC VỤ ANH CHỊ EM.

Rất chân thành,

Gbmh

HÌNH ẢNH

 Tags: Món nợ, ân tình

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây