Có Chúa… ta không sa chước cám dỗ

Thứ sáu - 20/02/2026 08:43 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   11
“Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”. (Mt 4, 1-11).

Chúa Nhật I – MC – A
Có Chúa… ta không sa chước cám dỗ

snTM 200226b


Hôm thứ Năm, mùng ba tết, vừa qua. Tôi (người viết), được một người bạn, mời đến nhà dùng cơm. Theo truyền trống, mọi người đọc kinh trước khi ăn. Chúng tôi đọc Kinh Lạy Cha.

Đọc xong, tôi hỏi mọi người: “Lời cầu xin nào trong Kinh Lạy Cha, quý vị quan tâm nhất?” Bạn tôi trả lời rằng, lời cầu xin: “Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày”, được quan tâm nhất.

Có phần chắc, đúng là vậy. Là vậy, bởi vì cơm-áo-gạo-tiền chính là nan đề không một gia đình nào, lại không quan tâm đến.

Tuy nhiên, nếu chúng ta cho rằng đây là lời cầu xin cần quan tâm nhất, thì sẽ dễ rơi vào tình trạng “được voi đòi tiên.”

Cho-chúng-con-hôm-nay-lương-thực-hằng-ngày nghĩa là gì, nếu không phải là “cho chúng con hôm nay đồ ăn đủ ngày!” Là… là phàm nhân, có mấy ai trong chúng ta nghĩ rằng, đồ-ăn-hôm-nay “bi nhiu” là đủ! Có mấy ai trong chúng ta nghĩ rằng, hôm nay kiếm được triệu bạc thế cũng đủ rồi!

Vâng, chúng ta muốn được nhiều hơn. Vì thế, chúng ta sẽ dễ bị cám dỗ “được voi… đòi hai Bà Trưng”. Thế nên, chúng ta nên quan tâm thêm lời cầu xin tiếp theo, lời cầu xin rằng: “xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ.”

Đức Giê-su đã dạy chúng ta, như thế. Bởi vì, cám dỗ không trừ một ai. Già trẻ lớn bé, nam phụ lão ấu, v.v… bất cứ ai cũng đều bị cám dỗ. Ông Gióp, một nhân vật thời trước Đức Giê-su giáng sinh, đã nhận định rằng: “Đời sống con người trên mặt đất chỉ là một cám dỗ liên lỉ”.

Đúng vậy. Ngay từ khi có trí khôn cho tới lúc trút hơi thở cuối cùng, có biết bao cơn cám dỗ bám theo chúng ta. Từ sáng sớm cho tới chiều tà, từ lúc lên giường ngủ cho tới lúc thức giấc, sự cám dỗ luôn luẩn quẩn quanh ta như hình với bóng.

Vì, sự cám dỗ luôn luẩn quẩn quanh ta như hình với bóng. Cho nên, để không bị sa vào chước cám dỗ, chúng ta hãy học Đức Giê-su. Ngài đã để lại cho chúng ta một bài học sâu sắc, một bài học làm thế nào để “không bị sa chước cám dỗ.”

Bài học này, được ghi lại chi tiết trong Tin Mừng thánh Mát-thêu. (Mt 4, 1-11).

**
Theo Tin Mừng thánh Mát-thêu ghi lại: Hôm ấy, “Đức Giê-su được Thần Khí dẫn vào hoang địa để chịu quỷ cám dỗ”.

Đây là điều chúng ta được nghe vào mỗi Chúa Nhật I – MC. Nghe nhiều lần, nhưng có bao giờ chúng ta “sửng sốt” khi Con Thiên Chúa, điều đã được công bố tại sông Gio- đan, khi Ngài chịu phép rửa, lại để-chịu-quỷ-cám-dỗ!

Vâng, Đức Giê-su thật sự đã bị quỷ cám dỗ. Chuyện kể rằng: “Người ăn chay ròng rã bốn mươi đêm ngày, và sau đó Người thấy đói”.

Đức Giê-su thấy đói, rồi sao nhỉ! Thưa, quỷ hay còn gọi là satan, nó xuất hiện. Đúng với biệt danh là “tên cám dỗ”, nó mon men đến gần và mở lời dụ dỗ Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi!”

Hóa-những-hòn-đá-thành-bánh ư! Tại sao satan lại “xúi” như thế? Thưa là bởi, cứ sự thường, con người khi đói thì phải ăn, khi khát thì phải uống. Và, Đức Giê-su lúc đó chẳng phải là “thấy đói” sao!

Đức Giê-su phản ứng thế nào nhỉ! Thưa, Ngài đúng là Con-Thiên-Chúa. “Đấng ngang hàng với Chúa Cha trong mọi sự”. Nhưng không phải vì thế mà tự kiêu tự đại muốn “hô biến” cái gì thì cứ “hô biến”.

Đức Giê-su không dựa thế mình là “con ông cháu cha” như thói đời. Hôm ấy, Ngài lớn tiếng quát thẳng vào mặt satan: “Đã có lời chép rằng: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”.

Satan nghe rất rõ lời Đức Giê-su nói. Thế nhưng, như một con đỉa đói, y không buông tha Đức Giê-su.

Chuyện kể tiếp rằng: “Sau đó, quỷ đem Người đến thành thánh, và đặt Người trên nóc đền thờ, rồi nói với Người: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép rằng: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá”.

Ghê chưa! Vâng, rất là ghê nhưng là “ghê tởm”. Tại sao gọi là ghê tởm? Thưa, vì satan “bổn cũ soạn lại”, đó là y chơi trò “xảo ngôn”, một chiêu trò mà satan đã thực hiện tại vườn Eden năm xưa.

Năm xưa, tại vườn Eden, satan đã nói khéo, khéo đến mức bà Eva không bao giờ thấy được lời nói của y là xảo trá. Satan đã cố gắng làm cho bà Eva tin tưởng lời y nói: “Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác”, là sự thật.

Eva nghe tưởng thật nên đã ăn, rồi đưa cho Adam cùng ăn, hậu quả là… Vâng, Sách Sáng Thế cho biết: Eva “phải cực nhọc thật nhiều…” Muốn biết Eva cực nhọc ra sao, hãy mở sách sáng thế ký, chương 3, chúng ta sẽ rõ. Còn Adam! Nguyên tổ Adam “phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn”, thưa quý vị.

Thiên-sứ-sẽ-tay-đỡ-tay-nâng. Nghe rất có lý. Nhưng, Đức Giê-su không mù quáng như nguyên tổ Adam và Eva. Ngài không “mù” Lời Chúa.

Năm mười hai tuổi, Đức Giê-su đã gây kinh ngạc khi “Ai nghe (ngài) nói cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đối đáp của (ngài)” (x.Lc 2, 47). Nay, ba mươi nha! Satan, đừng giở trò “xảo ngôn”.

Hôm ấy, tại thành thánh, nơi quỷ đem Đức Giê-su đến và thách đố Ngài. Đức Giê-su không “gieo mình xuống”. Trái lại, Ngài dùng chiêu “gậy ông đập lưng ông”.

Hôm ấy, Đức Giê-su dùng ngay “cây gậy” Kinh Thánh đập gãy lời thách thức đầy kiêu ngạo của satan. Ngài đáp lời rằng: “Nhưng cũng có lời chép rằng: Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi”.

Bị hai cú đấm thẳng trực diện nổ đom đóm mắt, thế nhưng satan vẫn không nao núng. Nó tiếp tục tung chiêu độc, y dùng “quyền lực - danh vọng” với hy vọng, đây sẽ là cú “revers” hạ knock out Đức Giê-su.

Tin Mừng thánh Mát-thêu ghi rằng: “Quỷ lại đem Người lên một ngọn núi rất cao, và chỉ cho Người thấy tất cả các nước thế gian, và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy và bảo rằng: Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi”.

Đáp lại lời cám dỗ đầy quyến rũ, Đức Giê-su nói: “Satan kia, xéo đi. Vì đã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi”.

Ba lần cám dỗ đều được satan ngụy trang kín đáo bằng những lời phỉnh nịnh “nếu ông là Con Thiên Chúa”. Ba lần cám dỗ satan lấp liếm bằng những trích đoạn kinh thánh rất tinh vi: “vì đã có lời chép rằng” v.v… và v.v…

Tất cả những mánh khóe đó đều không lòe bịp được Đức Giê-su. Không lòe bịp được, là bởi, Ngài có bửu bối: “Thánh Kinh – Lời Chúa”.

***
Đức Giêsu không non-tay-ấn. Ngài không phải là “tôn ngộ không”. Ngài không dùng quyền phép “truyền cho hòn đá này hóa thành bánh” là bởi, nếu có làm ra, thì thứ bánh đó “ăn rồi cũng chết”.

Điều Đức Giêsu sẽ “truyền”… Vâng, chính là truyền cho các môn đệ “quyền phép” làm cho “tấm bánh và chén rượu” trở thành “Mình Máu Thánh Ngài”. Để bất cứ ai ăn hoặc uống sẽ không còn đói khát nhưng được sự-sống-đời-đời.

Thách thức Ngài đứng “trên nóc đền thờ” rồi gieo mình xuống ư! Không, Đức Giêsu đến thế gian không phải để biểu diễn những trò ảo thuật huyền bí, đại loại giống như ảo thuật gia David Copperfield. Ngài đến để thi thố “sự hiền lành và khiêm nhường trong lòng”.

Sa-tan muốn đánh đồng giữa một phép lạ để củng cố lòng tin vào Thiên Chúa - với màn biểu diễn hô biến nhuốm mùi “mãi võ Sơn Đông”.

Đức Giêsu không sập bẫy trước chiêu “khích tướng” của Satan “nếu ông là Con Thiên Chúa”. Đúng, Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, nhưng Con Thiên Chúa vào hoang địa không phải để mở trường dạy làm “ảo thuật”.

Vào hoang địa, Đức Giêsu mở trường “dạy Kinh Thánh”. Chính những lời Kinh Thánh mà Đức Giêsu dùng để “phản biện” tên-cám-dỗ đã để lại cho chúng ta một bài giáo huấn sâu sắc, rằng: “Kinh Thánh - Lời Chúa” chính là vũ khí, là sức mạnh, là bửu bối, để chúng ta “không bị sa chước cám dỗ”.

****
Lời ông Gióp nói năm xưa, ngày nay vẫn là điều thường-xảy-ra-ở-huyện. Có nghĩa là, ngày nay chúng ta cũng không thoát khỏi những cơn cám dỗ liên lỉ của Satan.

Cũng là những cám dỗ xưa kia Đức Giê-su đã đối diện. Cũng là danh vọng, quyền lực, tiền bạc, mê ăn uống, v.v…

Rất ngọt ngào và nhẹ nhàng. Và, đó là lý do ngài cố Giáo Hoàng Phanxicô đã có lời cảnh báo: “Satan nó xâm nhập vào linh hồn con người rất nhẹ nhàng: ‘gõ cửa, xin phép, bấm chuông, rất lịch sự’, nó bước vào trong thinh lặng, bắt đầu trở thành một phần của đời sống.

Với ý tưởng và những thúc đẩy của nó, nó giúp con người sống tốt hơn, và từ đó, bước vào đời sống, tận bên trong, bắt đầu thay đổi họ, nhưng âm thầm không gây ra tiếng ồn. Ma quỷ từ từ thay đổi những tiêu chuẩn của chúng ta, đưa chúng ta đến tình trạng thế tục, nó ngụy trang theo cách hành động của chúng ta và hầu như chúng ta không thể nhận ra điều đó. Ma quỷ xứng đáng với tên gọi là cha đẻ của sự gian dối.” (nguồn: internet).

Thật vậy, có gian dối không… khi satan, qua những lời xảo ngôn của con cái chúng, nói rằng thì-là-mà, “hút điều hòa kinh nguyệt”, không phải là “phá thai”! Rất… rất là xảo ngôn, khi chúng nói, thứ tư lễ tro, thứ sáu tuần thánh ăn chay kiêng thịt, thì ăn tôm hùm, cua hoàng đế, chứ nào có phải là ta “mê ăn uống”!

Toàn là những lời cám dỗ có cánh, rất thuyết phục. Toàn là những lời khuyến dụ, đặt bẫy và quyến rũ… phải không, thưa quý vị!

Làm thế nào để chiến thắng những lời cám dỗ, nhuốm giọng điệu lừa phỉnh này? Thưa, thánh Phao-lô có lời khuyên: “hãy cầm gươm của Thần Khí ban cho, tức là Lời Thiên Chúa”.

Đúng vậy, nếu chúng ta nghe và tuân giữ lời Đức Giê-su truyền dạy: “Trước hết, hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho”, liệu chúng ta có “sa vào những chước cám dỗ” nêu trên!

Vì thế, chúng ta hãy tự hỏi: đời sống tâm linh của tôi, ngoài việc được nuôi dưỡng bằng Thánh Thể, có còn được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa (Thánh Kinh)?” Nói cách khác, tôi đã có một quyển Kinh Thánh cho mình? Tôi có đọc Kinh Thánh mỗi ngày? Tôi có xem Kinh Thánh như là “ngọn đèn soi ta bước… là ánh sáng chỉ đường ta đi?”

Nếu có, hãy để “Lời Thiên Chúa ở gần bạn, ngay trên miệng, ngay trong lòng” (x.Rm, 10, 8). Bởi vì, khi “bửu bối Lời Chúa” ở gần chúng ta, ngay trên miệng chúng ta, ngay trong lòng chúng ta, bất cứ một tên cám dỗ nào bén mảng đến gần chúng ta, gươm-của-Thần-Khí sẽ giúp chúng ta “chế ngự cơn cám dỗ”.

Chế ngự (được) cơn cám dỗ, chúng ta sẽ không bao giờ sa chước cám dỗ. Nói ngắn gọn: Có Chúa… ta không sa chước cám dỗ.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây