Suy niệm Tin Mừng Lễ Phục sinh -Năm A
Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan. (Ga 20, 1-9)
Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu”. Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon-Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu Người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ. Bấy giờ môn đệ kia mới vào, dù ông đã tới mồ trước. Ông thấy và ông tin, vì chưng các ông còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Người phải sống lại từ cõi chết.
Suy niệm Tin Mừng Lễ Phục Sinh -Năm A
Tác giả: Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh
Giọng đọc: Nguyễn Trinh
Suy niệm
Trước một sự kiện lớn lao chưa từng xảy ra trên đất Do-thái nói riêng và trên thế giới nói chung, lời chứng của những người đã sống bên cạnh nhân vật chính rất là quan trọng, đồng thời, những người đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện xảy ra cũng cần thiết, tất cả để củng cố niềm tin cho người đọc, người nghe và toàn thể anh chị em. Đức Giêsu Kitô đã sống lại, các nhân chứng đã gặp Ngài, họ đã được Ngài gọi đúng tên, họ đã được trò chuyện với Ngài, hơn nữa, họ đã tới nấm mồ, tất cả đã thay đổi hoàn toàn. Phụng vụ Lời Chúa ngày lễ Phục sinh như là những lời chứng của những người được chọn vào vai đó, lời chứng đó giúp Giáo hội và con cái hôm nay vững niềm tin là mình đã được tái sinh, được sống và được trở nên con Đấng đã chết nay đã sống và đang sống.
Khi cộng đoàn tập trung về Giê-ru-sa-lem để dự lễ truyền thống, các Tông đồ đã được thúc đẩy, bước ra khỏi phòng kín của sự sợ hãi, công bố tin vui cho toàn thế giới và nhân loại, các ngài đã thực hiện vai trò của người chứng sống động và chính xác trong câu chuyện Đức Giêsu sống lại. Cộng đoàn sẽ nghe trong bài đọc 1 từ sách Tông Đồ Công Vụ: “Trong những ngày ấy, Phêrô lên tiếng nói rằng: “Như anh em biết điều đã xảy ra trong toàn cõi Giuđêa, khởi đầu từ Galilêa, sau khi Gioan rao giảng phép rửa: ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu cho Người. Người đi khắp nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở cùng Người. Và chúng tôi, chúng tôi là chứng nhân tất cả những gì Người đã làm trong nước Do-thái, và tại Giêrusalem, Người là Ðấng người ta đã giết treo Người trên thập giá. Nhưng ngày thứ ba, Thiên Chúa đã cho Người sống lại và hiện ra không phải với toàn dân, mà là với chúng tôi là nhân chứng Thiên Chúa đã tuyển chọn trước, chính chúng tôi đã ăn uống với Người sau khi Người từ cõi chết sống lại”. Thánh Phêrô được coi là nhân chứng đặc biệt nhất bởi nơi ngài có một trái tim đủ lớn, luôn dành chỗ nhất cho Thầy mình, ngài còn có một đức tin đủ mạnh, dù có phạm những sai lầm lớn, cuộc đời của ngài luôn dành trọn vẹn cho Thiên Chúa. Chúa Thánh Thần đã sai ngài bước ra khỏi sự sợ hãi, công bố tin vui cho nhân loại, môt tin vui không chỉ cho người thời đó, mà cho muôn dân qua muôn thế hệ.
Một lời nhắc rất tinh tế của thánh Phaolô trong lá thư gởi con cái thành Co-rin-to được công bố trong bài đọc 2, lời nhắc đó đòi hỏi mỗi người hãy thay đổi hình ảnh Thiên Chúa trong tâm thức, trong trái tim và trong từng ngày sống của mình, sự thay đổi tích cực đó sẽ giúp mỗi người gặp lại Đấng đã chết và nay đã sống lại: “Anh em thân mến, anh em không biết sao?: chỉ một tí men là đã đủ làm dậy men cả khối bột! Anh em hãy tẩy trừ men cũ để nên bột mới anh em là bánh không men. Vì Chiên Vượt Qua của ta, là Ðức Kitô, đã chịu sát tế. Cho nên ta hãy mừng lễ, đừng với men cũ, và men gian tà, ác độc, nhưng là với Bánh không men của lòng tinh tuyền và chân thật”. Chỉ một tí men thôi nhưng làm cho cả khối bột dậy men, nhưng đó phải là men mới. Lời nhắc nhẹ nhưng đòi hỏi sự quyết liệt và tinh tế trong đó, sự thay đổi là cần thiết để có thể cảm nghiệm được chiều sâu của tình yêu cứu độ, khởi đi từ sự cúi xuống, rồi trao ban và cứu độ, tất cả đem lại sự sống mới cho con người.
Thánh Gioan được gọi là vị Tông đồ của tình yêu, ngài đã thuật lại câu chuyện chính mình vừa là người trong cuộc, vừa là chứng nhân của câu chuyện, đó là ngôi mộ trống. Bài Tin mừng kể lại cho người nghe hình ảnh ngôi mộ trống, một dấu chứng cụ thể về biến cố Đức Giêsu đã sống lại: “Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: “Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu”. Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong”. Ngôi mộ đã chôn Thầy mình nay bỗng chốc cửa được mở ra, ai sẽ là tác nhân câu chuyện này. Tính hiếu kỳ và sự khao khát được gặp lại Thầy đã thôi thúc các ông tới nơi. Chứng kiến những dấu lạ từ mộ trống, các ông tin rằng Thiên Chúa đã dùng quyền năng cho người Con của Ngài sống lại, ra khỏi mồ và đang hiện diện bên cạnh họ. Niềm tin có thể đến từ lòng mến cùng với những dấu lạ cụ thể, tất cả giúp con người xác tín hơn về tình yêu sẽ cứu con người khỏi chết đời đời.
Thánh Gioan là con người rất tinh tế khi kể về biến cố Đức Giêsu tử nạn và phục sinh. Khởi đi từ câu chuyện trên thập giá, sau khi lính canh quan sát thấy hai tên trộm đã chưa chết, chúng đánh giập ống chân của họ. Cái chết đến tức thì. Còn Đức Giêsu thì không đánh giập ống chân vì Ngài đã chết, nhưng họ đã lấy giáo đâm vào cạnh sườn Ngài, tức thì máu và nước chảy ra: “một tên lính lấy giáo đâm cạnh sườn Người; tức thì máu cùng nước chảy ra. Kẻ đã xem thấy thì đã minh chứng, mà lời chứng của người đó chân thật, và người đó biết rằng mình nói thật để cho các người cũng tin nữa”. Hình ảnh máu và nước chảy ra tức thì sau khi bị đâm, là hình ảnh báo trước đứa bé sẽ bước ra khỏi cung lòng mẹ, nó mang theo một hình hài, một sự sống và một phẩm vị là một con người. Máu và nước luôn đi kèm với sự sống, máu và nước từ người mẹ chảy ra đã đem lại cho đứa con một niềm vui lớn, thì máu và nước từ cạnh sườn của Đức Giêsu cũng đem lại cho con người một niềm vui mới, từ nay, họ đã được tái sinh trong máu và nước của Thiên Chúa, của Thánh Thần, trở thành người con đích thực của Thiên Chúa, họ mang lấy sự sống của Thiên Chúa, mang lấy vị thế mới trong thế giới, đặc biệt là trước mặt Thiên Chúa. Lời chứng từ thập giá về sự sống giúp các tín hữu xác tín hơn về sự sống của con người không dừng lại nơi cái chết thể lý, nhưng là viên mãn trong Nước Trời, khởi đi từ mầu nhiệm thập giá.
Hai Tông đồ chạy đến mộ thấy tất cả như các bà kể lại, phiến đá nặng lấp cửa đã được đẩy sang bên cạnh, các dây băng được cuốn lại cẩn thận, khăn liệm và khăn trùm đầu được để riêng ra. Tất cả rất gọn gàng. Khi Đức Giêsu cho người bạn Lazaro sống lại, Ngài bảo mọi người hãy đẩy phiến đá cửa mồ ra bên cạnh, sau đó bảo mọi người cởi các dây trói và các tấm khăn trên người cho anh ta, giúp anh ta trở thành con người tự do. Sự hữu hạn của con người vẫn còn đâu đó sau sự hồi sinh của Lazaro, anh ta không thể tự mình đẩy phiến đá cửa ra, cũng như cởi các dây trên thân thể, một sự ràng buộc của tội và hình bóng cái chết vẫn còn đâu đó. Đức Giêsu, là Thiên Chúa, Ngài đã trở thành một người tự do, quyền năng Thiên Chúa đã đẩy phiến đá cửa ra khỏi sự ngăn cách giữa sự chết và sự sống, mọi dây băng và khăn trên thân thể không ràng buộc Ngài lại, tất cả đã được xếp gọn, Thiên Chúa đã dùng quyền năng của mình dẹp tan mọi rào cản của tội lỗi và sự chết, đưa con người từ vị thế nô lệ tội lỗi trở thành con người tự do, không bị ràng buộc do tội. Quyền năng Thiên Chúa là vậy, có khi nào con người bằng niềm tin đơn sơ của mình, dám chân nhận và tuyên xưng về quyền năng của Thiên Chúa, Đấng tôi đã và đang tin.
Lạy Chúa, là một tạo vật hữu hạn, xin giúp chúng con đẩy xa những phiến đá che chắn đôi mắt và tâm hồn mỗi người, để tất cả biết dành chỗ nhất trong tâm hồn cho Thiên Chúa, và không còn bị trói buộc trong tội và sự chết nữa. Xin tác động vào mỗi người để tất cả biết giúp nhau cởi bỏ những dây băng của ích kỷ, hẹp hòi và ganh tị, để được bước ra khỏi ngôi mộ của sự chết, được tự do, được bình an trong sự quan phòng của Thiên Chúa tình yêu. Chúa đã sống lại, chúng con đã được cứu, xin dâng lên Ngài lời tạ ơn chân thành và yêu mến của mỗi người chúng con khi được Thiên Chúa đưa về gia đình của Ngài. Amen.
Những tin cũ hơn
Trực tuyến: THÁNH LỄ TIỆC LY
Giờ Thánh – hơi thở của linh hồn
SNTM Chúa Nhật Lễ Phục Sinh -Năm A
CN PHỤC SINH A- 5 phút Lời Chúa với Thiếu Nhi
Lời Chúa CHÚA NHẬT PHỤC SINH – A
Lời Chúa THỨ BẢY TUẦN THÁNH
Từ “hiện trường ký ức” của một học trò
Ý cầu nguyện của ĐTC tháng 4
Tiếp kiến chung 1/4/2026
Một giờ với Chúa
Thánh Lễ Làm Phép Dầu 2026
Lời Chúa THỨ SÁU TUẦN THÁNH
Chân dung Người Tôi Trung
Người Thầy và Bài Ca Khiêm Hạ
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN THÁNH
SNTM Thứ Năm Tuần Thánh -Năm A
Hình bóng cha Augustinô trong ký ức