Lạy Chúa! Xin Ngài sai con

Thứ bảy - 13/06/2026 02:11 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   22
“Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.” (Mt 9, 36 – 10, 8)

Chúa Nhật XI – TN – A
Lạy Chúa! Xin Ngài sai con

SnTM 130626a


Theo lịch sử Giáo Hội, chúng ta được biết, Đạo Công Giáo đã hiện diện trên thế giới này hơn hai ngàn năm. Và theo thống kê mới nhất (năm 2025) trên toàn thế giới có 1 tỷ 406 triệu tín hữu Công Giáo.

Đó là một con số không nhiều, không ít. Không nhiều, vì nó chỉ chiếm khoảng 17,8% dân số toàn cầu. Không ít, vì so với “cái thuở ban đầu lưu luyến ấy” nó chỉ vọn vẹn có mười hai người, thêm dăm-ba-bà-đạo đức, vài quý ông nhận ra Đức Giêsu “là một vị tôn sư được Thiên Chúa tuyển chọn” như Nicôđimô… là cùng!

Vâng, lúc khởi đầu, chỉ là mười hai. Mười hai người này đã được Đức Giê-su tuyển chọn và được gọi là Tông Đồ.

**
Theo Tin Mừng thánh Mát-thêu ghi lại: “Tên của nhóm mười hai Tông Đồ: đứng đầu là ông Si-mon, cũng gọi là Phê-rô, rồi đến ông An-rê, anh của ông. Sau đó là ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê và ông Gio-an, em của ông. Ông Phi-lip-phê và ông Ba-tô-lô-mê-ô, ông Tô-ma và ông Mát-thêu người thu thuế, ông Gia-cô-bê con ông An-phê và ông Ta-đê-ô, ông Si-mon thuộc nhóm Quá Khích, và ông Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.”

Chỉ là mười hai Tông Đồ. Họ đã được Đức Giê-su sai đi. Họ đã được Ngài ban cho “quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền”, cùng với lời chỉ thị, rằng: “Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào các thành nào của dân Sa-ma-ri. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Ít-ra-en.”
Đây không phải là sự kỳ thị. Vào thời kỳ đó, người Do Thái không được giao thiệp với người Samari. Theo Tin Mừng thánh Luca cho biết, đã có “một làng Samari không đón tiếp Đức Giê-su” (x.Lc 9, 51).

Nói các ông hãy-đến-với các-con-chiên-lạc-nhà It-ra-en là bởi, Đức Giê-su thấy họ “lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt.”

Suy gẫm lời Đức Giê-su nói, Cha Charles E.Miller có lời chia sẻ: “Đây là cách Đức Giê-su bộc lộ một trái tim nhân bản trọn vẹn tròn đầy tình yêu của Thiên Chúa”.

Mà, đúng là vậy. Hồi ấy, Đức Giê-su đã chỉ thị cho nhóm mười hai tông đồ: “Hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần… Hãy chữa lành người đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người phong hủi được sạch bệnh, và khử trừ ma quỷ.”

Và, cuối cùng Ngài khuyến cáo: “Anh em đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy.”

***
Trước khi sai nhóm mười hai, Đức Giê-su đã nói với các ông rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về.”

Nhắc lại lời nói này để làm gì? Thưa, để chúng ta tự hỏi mình rằng: Phải chăng, đây cũng là lời Đức Giê-su nói với chúng ta, hôm nay? Đúng vậy, cũng là lời Ngài nói với chúng ta, hôm nay.

Là chúng ta, bởi chúng ta cũng là môn đệ của Ngài. Vì thế, chúng ta cũng phải “xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Chúng ta cũng phải tiếp bước như các môn đệ xưa “đi khắp tứ phương thiên hạ loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo”.

Xưa, các môn đệ được chỉ thị: “Hãy rao giảng rằng: Nước Trời đã đến gần…”

Nay, chúng ta hãy rao giảng: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời… Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3,13-17).

Xưa, các môn đệ được chỉ thị: hãy-đến-với các-con-chiên-lạc nhà-It-ra-en.

Nay… Chúng ta hãy…

Hãy đến với những ai đang “rong ruổi đường đường gió bụi… gánh sầu thương mệt mỏi hai vai.” Nói với họ… “Về đây nấp bóng Sao Mai. Về đây quên lãng những ngày truân chuyên.”

Hãy đến với những ai “…Thiếu vỗ về người Mẹ. Tháng ngày trôi lặng lẽ cô liêu.” Nói với họ… “Về đây Mẹ sẽ thương yêu. Về đây Mẹ sẽ ban nhiều ơn thiêng.”

Hãy đến với những ai “Đang mê mải tìm hoan lạc. Những ngày đêm thổn thức băn khoăn.” Nói với họ… “Về đây ngỏ hết tâm can. Về đây Mẹ có muôn ngàn yêu thương.”

Hãy đến với những ai đang “Sống mãi trong do dự. Kiếp trần gian lữ thứ đau thương.” Nói với họ… “Về đây nấp bóng Trinh Vương. Về đây hưởng phúc thiên đàng yên vui.”

Khi chúng ta, đến với những ai rơi vào những hoàn cảnh nêu trên. Nói với họ, về những điều tốt lành như thế. Chúng ta chẳng khác gì một vị lương y, một vị lương y kê cho họ một toa thuốc “chữa lành”.

Làm như thế, chúng ta mới thực sự là đã thực thi lời Đức Giê-su chỉ thị: “Hãy chữa lành người đau yếu...”

Nói cách khác, làm như thế, chúng ta kéo họ ra khỏi thảm họa “ma đưa lối, quỷ dẫn đường”, một thảm họa sẽ dẫn họ đến “thung lũng âm u, nghi ngờ và chết chóc”.

***
Đừng nhát đảm nghĩ rằng, chúng ta không thể thực thi lời Đức Giê-su chỉ thị. Mọi sự đều có thể… có thể nếu chúng ta giàu lòng thương xót, như Đức Giê-su - Đấng giàu lòng thương xót.

Đức Giê-su không loại trừ bất kỳ ai. Ngài luôn sẵn sàng đón nhận những tâm hồn đau khổ và mời gọi con người sám hối để được chữa lành. Ngài đã có lời truyền dạy: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” (Ga 15, 13).

Đức Giê-su đã thực sự “hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình.” Điều này đã làm cho thánh Phao-lô “hết sức kinh ngạc và sửng sốt”.

Vị tông đồ dân ngoại đã giải bày nỗi lòng mình với tín hữu thành Roma: “Hầu như không ai chết vì người công chính, họa may có ai dám chết vì một người lương thiện chăng? Thế mà Đức Ki-tô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta.” (x.Rm 5, 7-8).

Là-bằng-chứng-Thiên-Chúa-yêu-thương-chúng-ta… có tôi… có anh! Vâng, đúng thế. Thế nên, chúng ta phải đáp lại lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho chúng ta.

Đáp lại bằng cách nào? Thưa, đó là chúng ta “Cố gắng yêu thương người. Dù người không yêu ta, hãy cứ yêu thương hoài. Mặc người ai quen ai, hãy cho nhau một lời. Dù là nghe chua cay, dù là lời thoáng qua tai...”

Một cách tích cực hơn, đó là chúng ta hãy “đem уêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm.”

Đó là: hãy “đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậу vào nơi thất vọng… rọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.”

Đó là: hãy “tìm an ủi người hơn được người ủi an, tìm hiểu biết người hơn được người hiểu biết, tìm уêu mến người hơn được người mến уêu.”

Vâng, chúng ta… chúng ta “còn (nhiều) người ngồi quanh đây, trán in vết nhăn.” Vẫn còn rất nhiều vầng trán nhăn nhó vì phải đối diện với nỗi đau thể xác lẫn tinh thần.

Vẫn còn rất nhiều vầng trán in đầy vết nhăn, những vết nhăn do phải lựa chọn giữa sự ác và sự thiện, giữa điều phải làm và điều không nên làm.

Hãy đến với họ. Vì, chúng ta đã-được-cho-không, thì cũng-phải-cho-không-như-vậy. Hãy-xin-chủ-mùa-gặt-sai-đi. Hãy nói với Chúa: Lạy Chúa! Xin Ngài sai con.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây