11 Tháng Mười Hai
Tiếng Khóc của Sa Mạc

Một mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại rằng: một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống đất, úp tai trên cát từng giờ lâu. Có người hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau: “Tôi nghe sa mạc khóc vì nó rất muốn được làm một ngôi vườn xinh tươi”.
Sa mạc mong mỏi được trở thành ngôi vườn, cũng thế tâm hồn con người luôn hướng về điều thiện. Khoảng cách giữa sa mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là nước non, điều kiện thời tiết và nhất là công lao của con người. Không có sự chăm sóc của con người, sa mạc vẫn tiếp tục là bãi cát khô cằn. Cõi lòng con người sẽ mãi mãi là một sa mạc cằn cỗi nếu nó không được vun xới và tưới bằng cố gắng, phấn đấu, hy sinh và tình yêu. Phải tốn biết bao là kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao nghị lực, biết bao mồ hôi... để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu vườn tươi tốt... Sa mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc mãi nếu chúng ta không ra tay cày xới và vun trồng mỗi ngày.
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Lời Chúa CHÚA NHẬT PHỤC SINH – A
Lời Chúa THỨ BẢY TUẦN THÁNH
Từ “hiện trường ký ức” của một học trò
Ý cầu nguyện của ĐTC tháng 4
Tiếp kiến chung 1/4/2026
Một giờ với Chúa
Thánh Lễ Làm Phép Dầu 2026
Lời Chúa THỨ SÁU TUẦN THÁNH
Chân dung Người Tôi Trung
Người Thầy và Bài Ca Khiêm Hạ
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN THÁNH
SNTM Thứ Năm Tuần Thánh -Năm A
Hình bóng cha Augustinô trong ký ức
“Giu-đa bước ra… và trời tối.”
Như người thu thuế
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN THÁNH