Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật thứ 3 mùa Chay -A
Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan. (Ga 4, 5-15. 19b-26. 39a. 40-42)
Khi ấy, Chúa Giêsu tới một thành gọi là Sykar thuộc xứ Samaria, gần phần đất Giacóp đã cho con là Giuse, ở đó có giếng của Giacóp. Chúa Giêsu đi đường mệt, nên ngồi nghỉ trên miệng giếng, lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu. Một người đàn bà xứ Samaria đến xách nước, Chúa Giêsu bảo: “Xin bà cho tôi uống nước” (lúc ấy, các môn đệ đã vào thành mua thức ăn). Người đàn bà Samaria thưa lại: “Sao thế! Ông là người Do-thái mà lại xin nước uống với tôi là người xứ Samaria?” (vì người Do-thái không giao thiệp gì với người Samaria). Chúa Giêsu đáp: “Nếu bà nhận biết ơn của Thiên Chúa ban và ai là người đang nói với bà: “Xin cho tôi uống nước”, thì chắc bà sẽ xin Người, và Người sẽ cho bà nước hằng sống”. Người đàn bà nói: “Thưa Ngài, Ngài không có gì để múc, mà giếng thì sâu, vậy Ngài lấy đâu ra nước? Phải chăng Ngài trọng hơn tổ phụ Giacóp chúng tôi, người đã cho chúng tôi giếng này, và chính người đã uống nước giếng này cũng như các con cái và đoàn súc vật của người?”. Chúa Giêsu trả lời: “Ai uống nước giếng này sẽ còn khát, nhưng ai uống nước Ta sẽ cho thì không bao giờ còn khát nữa, vì nước Ta cho ai thì nơi người ấy sẽ trở thành mạch nước vọt đến sự sống đời đời”.
Người đàn bà thưa: “Thưa Ngài, xin cho tôi nước đó để tôi chẳng còn khát, và khỏi phải đến đây xách nước nữa”. Và người đàn bà nói với Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, tôi thấy rõ Ngài là một tiên tri. Cha ông chúng tôi đã thờ trên núi này, còn các ông, các ông lại bảo: phải thờ ở Giêrusalem”. Chúa Giêsu đáp: “Hỡi bà, hãy tin Ta, vì đã đến giờ người ta sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải ở trên núi này hay ở Giêrusalem. Các người thờ Ðấng mà các người không biết, còn chúng tôi thờ Ðấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ từ dân Do-thái mà đến. Nhưng đã đến giờ, và chính là lúc này, những kẻ tôn thờ đích thực, sẽ thờ Chúa Cha trong tinh thần và chân lý, đó chính là những người tôn thờ mà Chúa Cha muốn. Thiên Chúa là tinh thần, và những kẻ tôn thờ Người, phải tôn thờ trong tinh thần và trong chân lý”.
Người đàn bà thưa: “Tôi biết Ðấng Messia mà người ta gọi là Kitô sẽ đến, và khi đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự”. Chúa Giêsu bảo: “Ðấng ấy chính là Ta, là người đang nói với bà đây”. Một số đông người Samaria ở thành đó đã tin Người vì lời người đàn bà làm chứng. Khi gặp Người, họ xin Người ở lại với họ. Và Người đã ở lại đó hai ngày, và vì nghe chính lời Người giảng dạy, số những kẻ tin ở Người thêm đông hẳn, họ bảo người đàn bà: “Giờ đây, không phải vì những lời chị kể mà chúng tôi tin, nhưng chính chúng tôi đã được nghe lời Người và chúng tôi biết Người thật là Ðấng Cứu Thế”.
Suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật III Mùa Chay -Năm A
Tác giả: Lm. Phêrô Trần Bảo Ninh
Giọng đọc: Nguyễn Trinh
Suy niệm
Sống giữa một thế giới hiện đại, đủ đầy mọi nhu cầu cuộc sống, nhưng con người vẫn thấy thiếu đi một yếu tố nào đó như là điều quan trọng để gia tăng năng lượng cho đời sống cả tinh thần lẫn thể xác, có thể nói con người đang khát một nguồn sống tích cực hơn, ý nghĩa hơn. Phụng vụ Lời Chúa Chúa nhật thứ 3 mùa chay mời người tín hữu suy niệm về chủ đề “KHÁT” trong hành trình đức tin. Khát niềm tin, khát sự sống, khát được yêu, khát được tha thứ và khát được ở lại bên cạnh Thiên Chúa.
Trong hành trình xuyên qua sa mạc của dân Do-thái, nước luôn là nhu cầu không thể thiếu, vì thế, mỗi khi không còn nước uống, dân chúng kêu gào ông Môisen, làm ông rối trí. Bài đọc 1 từ sách Xuất hành kể cho chúng ta hình ảnh khi họ khát, họ đã làm gì: “Trong những ngày ấy, dân chúng khát nước, nên phàn nàn với ông Môsê rằng: “Tại sao ông dẫn dắt chúng tôi ra khỏi Ai-cập, để cho chúng tôi cùng con cái và đoàn súc vật chúng tôi phải chết khát như vầy”. Môsê kêu lên cùng Chúa rằng: “Con sẽ phải làm gì cho dân này? Còn một chút nữa là họ ném đá con rồi”. Chúa liền phán bảo Môsê: “Ngươi hãy tiến lên, đi trước dân chúng và dẫn các bậc kỳ lão Israel đi theo, tay ngươi cầm gậy mà ngươi đã dùng mà đánh trên nước sông”. Thế là họ đã có nước sau khi kêu gào. Biểu tượng khát nước của dân Do-thái như là dấu chỉ của con người hôm nay, họ đang khát, đặc biệt khát nguồn nước tình yêu, nhưng họ chưa tìm được nguồn mạch tình yêu và chưa có ai hướng dẫn để họ có thể thỏa mãn được cơn khát đó, được ngụp lặn trong sự tươi mát của tình yêu.
Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi, con người mới được nghỉ ngơi yên hàn. Đó là lời của Thánh vịnh khi nhắc đến Thiên Chúa, nguồn mạch mọi cơn khát của con người. Và thánh Phaolô cũng xác tín điều đó khi nhắn gởi con cái thành Roma, hãy biết tin tưởng vào Đức Kitô phục sinh, bởi nơi Ngài, con người được tắm mát trong dòng nước trường sinh. Đó là tâm tình của bài đọc 2 hôm nay: “Anh em thân mến, khi được đức tin công chính hóa, chúng ta được hòa thuận với Chúa nhờ Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Ðấng cho chúng ta nhờ đức tin mà tiến đến ân sủng, đứng vững ở đó, và được hiển vinh trong niềm hy vọng vinh quang của con cái Chúa”. Được ngụp lặn trong nguồn nước ân sủng, được tắm mát trong niềm vinh quang là con cái Thiên Chúa thì còn gì hạnh phúc bằng, khi con người mang lấy nỗi khát và tìm đến với Thiên Chúa trong niềm tin và sự chân thành, tất cả sẽ được thỏa mãn, được tắm mát và được yêu thương.
Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người phụ nữ Samaria là biểu tượng của cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và con người. Vì khát, bà ta đi lấy nước nhưng đi vào giờ trưa vì sợ người ta thấy mình đang khát, cuộc sống riêng tư có nhiều khuất tất là biểu tượng sự mong manh của niềm tin, một niềm tin đa thần. Bài Tin mừng cho chúng ta nhiều hình ảnh, biểu tượng của tình yêu, một tình yêu sẽ được thỏa mãn, một cơn khát sẽ được đủ đầy: “Một người đàn bà xứ Samaria đến xách nước, Chúa Giêsu bảo: “Xin bà cho tôi uống nước” (lúc ấy, các môn đệ đã vào thành mua thức ăn). Người đàn bà Samaria thưa lại: “Sao thế! Ông là người Do-thái mà lại xin nước uống với tôi là người xứ Samaria?”. Tại sao Chúa Giêsu lại tới giếng và xin người phụ nữ cho nước để uống dù Ngài là Thiên Chúa, đó là biểu tượng của con người, họ đang khát nước tình yêu, khát nước được nhìn nhận và tha thứ, khát nước được tẩy sạch những yếu đuối trong cuộc đời. Đó có phải là một hình ảnh rất gần với người tín hữu hôm nay khi mọi người đang khát?
Về khía cạnh con người tự nhiên, dù sống trong thế giới hiện đại, con người được trải nghiệm nhiều trang thiết bị hỗ trợ cho bản thân, nhưng họ vẫn thấy thiếu một yếu tố nào đó, đó là sự cô đơn, lạc lõng, họ đang khát tình thương, khát tình người, ngay trong mỗi gia đình cũng không thiếu những thành viên đang cô đơn trong chính gia đình mình, giữa một xứ đạo, cũng không thiếu những con người cô độc, bắt đầu từ mặc cảm tự ti, họ như thu mình trong một thế giới riêng, không dám chấp nhận chính mình vì không biết mình là ai. Họ khát nước của tình người vì không được nhìn nhận, họ khát nước của tình thương vì không được quan tâm, đồng hành. Đức Giêsu đã gặp gỡ họ, xin họ cho Ngài nước tình người, họ không dám cho, Ngài xin họ nước tình thương họ không dám tha thứ, một cuộc gặp gỡ để được thỏa mãn những cơn khát của con người đã được kiến tạo nhưng con người chưa dám mạnh dạn bước ra khỏi sự mặc cảm tội lỗi của mình, chưa dám nhìn nhận mình để nhận được nguồn nước hằng sống từ Con Thiên Chúa.
Về khía cạnh tinh thần, Mẹ Giáo hội tiếp nối sứ mạng các Tông đồ, đem nguồn ân sủng của Con Thiên Chúa từ Thập giá tới cho mọi tâm hồn qua các bí tích, thế nhưng các cánh cửa tâm hồn vẫn lặng lẽ, các ngôi nhà trái tim vẫn im lìm, chấp nhận ở lại trong tình trạng tội lỗi và yếu đuối là một điểm yếu của con người, có thể do ngại ngùng, có thể do bị cám dỗ đó chưa phải là những gì sai lỗi, cũng có thể do chính bản thân là môn đệ của chủ nghĩa cá nhân, thế là họ cứ mang trong mình những cơn khát về tinh thần, một niềm tin thiếu chất dinh dưỡng thiêng liêng, vì thế niềm tin sẽ không thăng tiến được, một tâm hồn thiếu năng lượng tình yêu, sẽ là một tâm hồn suy dinh dưỡng thiêng liêng. Thiên Chúa đã tạo nên nhiều cuộc gặp gỡ đặc biệt, để giúp con người thỏa mãn mọi cơn khát cả thể lý lẫn tinh thần, con người có can đảm dừng lại trong thế giới ồn ào này, để lắng nghe lời chỉ dạy của Ngài, vứt lại chiếc thùng đựng nước ích kỷ, chạy về gặp người thân, thỏa mãn cơn khát tình người, trở lại gặp Thiên Chúa để được ngụp lặn trong sự mát mẻ của tình yêu, sự tha thứ và ơn hiệp thông giữa Thiên Chúa và con người.
Lạy Chúa, chúng con đang khát, khát sự can đảm, khát sự tự tin và khát được tha thứ và yêu thương, xin Chúa nắm lấy tay chúng con, kéo ra khỏi hố sâu của yếu đuối phận người, đưa chúng con tới nguồn nước trong lành từ Thập giá, cho chúng con thỏa mãn mọi cơn khát trong cuộc đời, để chúng con can đảm lên đường, dựng xây những nhịp cầu ngoại biên, đưa Chúa tới với tha nhân, giúp họ được thỏa mãn mọi cơn khát, đặc biệt là cơn khát được làm con cái Thiên Chúa. Amen.
Những tin cũ hơn
SNTM Chúa Nhật III Mùa Chay -Năm A
Thắng – thua trong đời
Cơ chế tuột dốc của lương tâm
Hai con người đau khổ, hai sứ mệnh khác nhau
LBT: Thánh lễ Tạ ơn đầu năm Bính Ngọ
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 2 MÙA CHAY
Kinh Truyền Tin (1/3)
“Hãy đến và đối chất với Ta”
Không sao đâu…
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 2 MÙA CHAY
Lời Chúa THỨ BA TUẦN 2 MÙA CHAY
Đến nhà thờ… để được ngời sáng như Chúa
Ba Kinh Kính Mừng và Anh Bộ Đội
Lịch mục vụ tháng 03.2026 của Đức Giám Mục
Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 2 MÙA CHAY
Lược sử Mùa Chay: Hành trình 2000 năm