Trái tim và cuộc đời

Thứ sáu - 03/04/2020 06:08   97
“Nếu các con không trở nên như trẻ nhỏ thì chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,1-5)
Trái tim và cuộc đời

BẰNG TRÁI TIM, BẰNG CUỘC ĐỜI DÂNG TẶNG

[04.05.2012 15:23]

(BBT) - Hưởng ứng cuộc thi viết về chủ đề GIA ĐÌNH do Ban Mục vụ Giáo dân Giáo phận Banmêthuột tổ chức. Xin giới thiệu bài viết đoạt giải nhì của anh Nguyễn Vinh Sơn mới được công bố sáng nay, 4.5.2012, tại Khóa Tĩnh huấn Giới gia trưởng Giáo phận Banmêthuột.

Bài viết nói lên tâm sự và cảm nhận của anh Hoàng Xuân Hóa về người vợ trẻ xinh đẹp, hy sinh cả tuổi thanh xuân luôn tươi cười vui vẻ chăm sóc anh, người chồng bại liệt, và 2 đứa con nhỏ dại suốt 9 năm nay không một lời oán trách, than vãn.

Gần bốn mươi tuổi tôi mới được diễm phúc yêu em, tôi vốn không được bảnh trai cho lắm, thế mà em cũng yêu tôi. Tình yêu đáp lại tình yêu, xin được cám ơn em…

Ngày ấy, tôi mừng lắm, tim tôi vỡ ra từng mảnh khi chúng tôi quyết định kết hôn. Có lẽ tôi là người hạnh phúc nhất lớp vì chỉ duy nhất mình tôi được linh mục cùng lớp làm lễ cưới cho tôi. Hạnh phúc thật tràn trề, vì có em chăm sóc lo lắng cho tôi, em còn cho tôi diễm phúc làm bố của những đứa con bé bỏng dễ thương, tôi thật hạnh phúc.

Tôi làm nghề chạy xe tải chở hàng đi Sài gòn. Cuộc sống gia đình chúng tôi thật êm ả, đùng một cái… tai nạn không may xảy ra với tôi, cảm nhận như bầu trời này sắp sập, tai tôi ù đi, mắt tôi hoa lại, tim tôi tan nát, vì thân xác tôi quá nặng nề, khi bác sĩ cho tôi biết tôi bị liệt toàn thân phía dưới từ bụng trở xuống. 

Tôi thất vọng và đầy chán nản, chẳng lẽ rồi đây tôi sẽ mất tất cả, nào đôi chân, tiền bạc, vợ con ư? Tôi thực sự chán nản.   

Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu như nhà văn nào đó đã viết, tôi cũng vậy, vì lần đầu tiên trong đời khi tôi chán nản mà không có em. Tôi hoàn toàn suy sụp về thể xác cũng như tâm hồn, tôi thất vọng, tôi rã rời… 

Oán trách Chúa ư? Oán trách số phận ư? Oán trách em ư? Tôi chao đảo, đầu óc rối bời, thân xác nặng nề, tôi không thể đứng vững trên đôi chân của mình.

Căn phòng rộng lớn không một tiếng động. Chỉ mình tôi đơn độc chống chọi với nỗi cô đơn. Tôi gào lên trong nước mắt: Chúa ơi, sao có quá nhiều đau khổ đến với cuộc đời con? con đã tin Chúa mà sao đời con khổ như thế? Tại sao vậy Chúa? Chúa ơi, con đã không còn đủ sức để gánh chịu nỗi đau này. Chúa ơi, hãy cứu con. Tôi đã gào khóc vói Chúa trong sự tuyệt vọng như vậy.

Rồi thời gian trôi qua vẫn thấy bên tôi vẫn có em.

Chúa đâu có bỏ tôi. Ngài ban cho tôi quá nhiều Hồng ân. Tôi nằm liệt mà bên tôi vẫn có em, em chăm sóc cho tôi từng miếng cơm manh áo, vỗ về từng giấc ngủ. tôi vẫn sống trong tràn trề hạnh phúc vì bên tôi vẫn có em. Ngài đâu nỡ quên tôi, Ngài ban cho tôi một thiên thần xinh đẹp và hy sinh cả tuổi thanh xuân để chăm sóc người chồng bại liệt không một lời oán trách. 

9 năm quả là không dài đối với một đời người, nhưng cũng không ngắn, biết bao lần thập tử nhất sinh, em vẫn không chán nản, nét mặt em vẫn rạng rỡ tươi cười. 

Hằng tuần ba buổi đẩy xe lăn đưa tôi đến bệnh viện chạy thận, em vẫn tươi cười, chăm sóc nâng niu tôi.   

Suy nghĩ hồi tưởng lại, tôi mới thấy tình thương của Chúa ban cho tôi thật lớn lao:

         “Đức Chúa, Chúa tôi tôn thờ

         Ngài làm cho tôi sức mạnh” (HB3-19)

Tôi thật hạnh phúc vì được sống trong tâm tình của Thánh Têrêsa bổn mạng lớp chúng tôi:

Nếu các con không trở nên như trẻ nhỏ thì chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,1-5) 

Tôi mừng rỡ thực sự, tôi quá hạnh phúc, có lẽ trên đời không ai diễm phúc như tôi, tôi được trở nên như trẻ nhỏ và cả cuộc đời bên tôi vẫn có em. Một thiên thần rất đẹp mà Thiên Chúa riêng tặng cho tôi và sẽ đi suốt cuộc đời tôi.   

Em đẹp lắm, hỡi thiên thần của tôi. Xin được cảm ơn em.

Tôi biết em cũng đang tràn trề hạnh phúc giống như tôi, vì em đang phục vụ 3 trẻ thơ (tôi và hai con dại).

Thiên Chúa tôi thờ là sức mạnh của tôi: Những lúc chao đảo như thế, tôi mới cảm nhận: khi bất hạnh mình biết nâng niu sẽ trở thành hạnh phúc.

 

Hạnh phúc như ngọc trong đá               

Không đến với ai hờ hững đi qua

Hạnh phúc như mật trong hoa

Không có với ai không cần cù tìm lấy

hạnh phúc nơi đây, hôm nay tôi thấy

là ngọc trong đá, là mật trong hoa

mà bạn tôi đã tìm ra

bằng trái tim, bằng cuộc đời dâng tặng.

                        (Ngọc trong đá của Nguyễn Đông Thức)

Tôi cảm tạ Hồng ân Thiên Chúa, đội ơn Mẹ Maria, Thánh nữ Têrêsa Hài đồng Giêsu bổn mạng lớp chúng tôi đã ban cho tôi một thiên thần rất đẹp.

Xin cảm ơn em, ngàn lần cảm ơn em. Hỡi thiên thần của tôi.
 

Vinh Sơn 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây