Lời Chúa THỨ HAI TUẦN 3 MÙA CHAY

Thứ bảy - 02/03/2024 18:40 |   63
Người nói tiếp: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” (Lc 4,24-30)

04/03/2024
THỨ HAI TUẦN 3 MÙA CHAY

Thánh Casimirô

t2 t3 MC

Lc 4,24-30

 

ĐÓN NHẬN HAY CHỐI TỪ?
“Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” (Lc 4,24-30)

Suy niệm:
Người dân làng Na-da-rét tự mâu thuẫn khi đứng trước con người Đức Giê-su. Một mặt, họ chẳng lạ gì “con bác thợ” vốn xuất thân từ làng quê của họ, vì thế họ không chấp nhận thiên tính ẩn giấu nơi Ngài. Ngược lại, với đầu óc vụ lợi, họ chỉ chấp nhận lời tiên báo về Đấng Mê-si-a là “ứng nghiệm” nơi Đức Giê-su nếu Ngài cũng làm tại quê nhà những phép lạ như đã làm tại Ca-phác-na-um. Cái nhìn thành kiến và lòng ham muốn lợi lộc thế gian này, là những biểu hiện của não trạng thế tục, khiến họ không thể có lòng tin. Do đó, “Chúa không làm nhiều phép lạ tại đó, vì họ không tin” (Mt 13,58; x. Mc 6,5-6).

Mời Bạn: Đức Giê-su Ki-tô, “vốn dĩ là Thiên Chúa” nhưng đã từ bỏ “địa vị ngang hàng với Thiên Chúa” để đón nhận thân phận con người (x. Pl 2,6). Thế nhưng Ngài lại bị chối từ bởi chính “người nhà”, người đồng hương với Ngài (x. Ga 1,11). Đối diện với Lời Chúa, chúng ta được đặt trước sự lựa chọn: hoặc chối từ tinh thần thế tục để đón nhận Chúa hoặc ngược lại. Và muốn đón nhận Chúa, bạn phải đón nhận Ngài bằng cách đón nhận tha nhân. Điều đó có nghĩa là bạn cần xoá bỏ những thành kiến của bạn đối với bất cứ ai và sẵn sàng từ bỏ lợi ích riêng mình để dấn thân phục vụ Chúa nơi tha nhân.

Sống Lời Chúa: Tham gia vào một hoạt động chung trong cộng đoàn nhằm đem lại ích chung cho nhiều người.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con loại bỏ cái nhìn thành kiến về Chúa và người khác, và tẩy sạch lòng tham lam ích kỷ nơi con, để con khiêm tốn đón nhận Chúa nơi anh chị em và phục vụ họ như phục vụ Chúa. Amen.

Thứ Hai MC III: Lạy Chúa! Dân làng Nadarét đối xử với Chúa theo những định kiến mà họ đã có. Người sống theo tư duy logic, sẽ hành xử theo quá khứ. Người sống theo trực giác, sẽ thích ứng theo hiện tại. Nếu chúng con quan sát mình trong 24 giờ, chúng con sẽ thấy mình phản ứng theo những thói quen của quá khứ, chứ không thích ứng với hoàn cảnh hiện tại. Dân làng Nadarét phản ứng theo ký ức của họ về Chúa, nên họ đã phẫn nộ, và xô Chúa xuống vực. Xin cho chúng con sống tâm tình sám hối Mùa Chay bằng cách: nhìn mọi người, mọi việc bằng cái nhìn hiện tại, cái nhìn luôn tươi mới của Chúa. Amen.
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
THỨ HAI TUẦN 3 MÙA CHAY

Ca nhập lễ

Linh hồn tôi khát khao và mòn mỏi mong vào hành lang nhà Chúa. Tâm thần và thể xác tôi hoan hỷ tìm đến Thiên Chúa trường sinh.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, xin hằng thương thanh tẩy và giữ gìn Hội Thánh; vì nếu Chúa không hướng dẫn chỉ huy, Hội Thánh không thể nào đứng vững. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: 2 V 5, 1-15a

“Có nhiều người phong cùi trong Ít-ra-en, nhưng không có một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Na-a-man, người Sy-ri-a”.

Trích sách Các Vua quyển thứ hai.

Trong những ngày ấy, Na-a-man, tướng đạo binh của vua xứ Sy-ri-a, là người có uy thế đối với vua và được tôn trọng, vì Chúa đã dùng ông mà cứu dân Sy-ri-a; ông còn là người hùng mạnh và giàu có, nhưng lại mắc bịnh phong cùi. Lúc bấy giờ một vài toán dân Sy-ri-a bắt một thiếu nữ ở đất Ít-ra-en dẫn về để hầu hạ bà Na-a-man. Cô ta nói với bà chủ: “Chớ chi ông chủ tôi đến gặp vị tiên tri ở Sa-ma-ri-a, chắc chắn vị tiên tri ấy sẽ chữa ông khỏi phong cùi”. Na-a-man đến tâu vua rằng: “Cô nhỏ xứ Ít-ra-en đã nói thế này thế này”. Vua xứ Sy-ri-a liền nói: “Khanh hãy đi, trẫm sẽ gởi cho vua Ít-ra-en một bức thơ”. Na-a-man ra đi, mang theo mười lạng bạc, sáu ngàn nén vàng và mười bộ áo. Ông trao cho vua Ít-ra-en bức thơ nội dung như sau: “Khi bức thơ này đến tay nhà vua, nhà vua biết tôi sai Na-a-man, tôi tớ tôi, đến với nhà vua, để xin nhà vua chữa ông khỏi phong cùi”.

Sau khi đọc bức thơ, vua Ít-ra-en liền xé áo và nói: “Ta có phải là Chúa, có thể giết chết và cho sống hay sao mà vua ấy gởi người đến xin ta chữa lành phong cùi? Các ngươi thấy không, vua ấy tìm cớ hại Ta đó”. Khi Ê-li-sa, người của Thiên Chúa, nghe tin vua Ít-ra-en đã xé áo mình, nên sai người đến tâu vua rằng: “Tại sao nhà vua lại xé áo? Ông ấy cứ đến với tôi thì sẽ biết trong Ít-ra-en có một vị tiên tri”.

Na-a-man lên xe ngựa đi, và dừng lại trước cửa nhà Ê-li-sa. Tiên tri nói với Na-a-man rằng: “Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Gio-đan, thì da thịt ông sẽ được lành sạch”. Na-a-man nổi giận bỏ đi nói rằng: “Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước tôi kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong cùi của tôi và chữa tôi lành mạnh. Các con sông A-va-na và Pác-pa ở Ða-mát không sạch hơn các con sông ở Ít-ra-en để tôi tắm và được lành sạch hay sao?” Ông trở về lòng đầy tức giận.

Các đầy tớ của ông đến nói với ông rằng: “Thưa cha, vị tiên tri có yêu cầu cha làm một việc lớn lao thì cha cũng phải làm. Phương chi bây giờ người bảo cha: “Hãy đi tắm, thì được sạch”. Na-a-man xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch.

Sau đó ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Ðến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: “Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Ít-ra-en”.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 41, 2. 3, và Tv 42, 3. 4

Ðáp: Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời? (x. Tv 41, 3)

Xướng: Như nai rừng khát mong nguồn nước, hồn con khát Chúa, Chúa Trời ôi!

Xướng: Hồn con khát Chúa Trời, Chúa Trời hằng sống, ngày nào con được tìm về ra mắt Chúa Trời?

Xướng: Xin chiếu giãi quang minh và chân thực của Chúa, để những điều đó hướng dẫn con, đưa con lên núi thánh và cung lâu của Ngài.

Xướng: Con sẽ tiến tới bàn thờ Thiên Chúa, đến cùng Thiên Chúa làm cho con được hoan hỉ, mừng vui. Với cây cầm thụ con sẽ ca ngợi Chúa, ôi Chúa là Thiên Chúa của con.

Câu Xướng Trước Phúc Âm: Tv 129, 5 và 7

Con trông cậy Chúa, con mong đợi lời hứa của Chúa, vì nơi Chúa sẵn có lòng từ bi và chan chứa ơn cứu độ.

Phúc Âm: Lc 4, 24-30

Như Ê-li-a và Ê-li-sa, Chúa Giê-su không phải chỉ được sai đến người Do-thái mà thôi đâu”.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

(Khi Chúa Giê-su đến thành Na-da-rét, Ngài nói với dân chúng tụ họp trong hội đường rằng: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, chẳng có một tiên tri nào được tiếp đón tử tế ở quê hương mình. Ta bảo các ngươi, chắc hẳn trong thời Ê-li-a có nhiều bà goá ở Ít-ra-en, khi trời hạn hán và một nạn đói lớn hoành hành khắp nước suốt ba năm sáu tháng, nhưng Ê-li-a không được sai đến với một người nào trong bọn họ, mà chỉ được sai đến với một bà góa ở Sa-rép-ta xứ Si-đôn thôi. Cũng có nhiều người phong cùi trong Ít-ra-en thời tiên tri Ê-li-sa, nhưng không một người nào trong bọn họ được chữa lành, mà chỉ có Na-a-man, người Sy-ri-a”.

Vừa nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, đẩy Người ra khỏi thành và dẫn Người đến một triền đồi, nơi họ xây thành, để xô Người xuống vực. Nhưng Người tiến qua giữa họ mà đi.

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, chúng con dâng những lễ vật này lên Chúa để tỏ lòng thần phục suy tôn; xin Chúa biến đổi thành bí tích cứu độ cho chúng con hưởng nhờ. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Toàn thể dân tộc, hãy ngợi khen Chúa, vì tình thương Chúa dành cho chúng ta thật là mãnh liệt.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, chúng con vừa cùng nhau tham dự tiệc thánh này; xin Chúa thương thanh tẩy mọi người chúng con và làm cho chúng con nên một trong Chúa. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

TIN VÀ BƯỚC THEO CHÚA GIÊ-SU (Lc 4, 24-30)
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Khi thi hành sứ vụ Thiên sai Chúa Giê-su đã chữa lành những người bị quỉ ám, làm cho người mù được sáng mắt, người què đi được, người điếc nghe được, người câm nói được… nhìn chung là vui mừng và sung sướng; mọi người đều thán phục; các thần ô uế phải vâng lệnh Người.

Nhưng hôm nay hoàn toàn ngược lại, với hơi thở dài đi liền câu nói để đời: “Quả thật, Ta bảo các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình (Lc 4,24). Tuyên bố của Chúa Giê-su vang lên trong hội đường như một sự khiêu khích. Người kể lại hai phép lạ mà các ngôn sứ Ê-li-a và Ê-li-sa đã làm cho những người không phải dân Do thái, để chứng minh rằng đôi khi ngoài dân Ít-ra-en có nhiều kẻ tin mạnh hơn. Tới đây thì tất cả những người có mặt đều phản ứng: “Mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi” (Lc 4,28-30).

Về điểm này, thánh Au-gút-ti-nô (354-430), Giám mục thành Hippôn (Bắc Phi), tiến sĩ Hội Thánh đã chủ giải như sau: “Người rẽ qua giữa họ mà đi, nghĩa là Chúa Giê-su là một thầy thuốc cao tay đã đến giữa chúng ta. Người vẫn rẽ ngang qua cuộc đời của mỗi chúng ta để làm cho chúng ta được khỏe mạnh.

Đức Giê-su đã không cứu chúng ta bằng cách làm phép lạ, nhưng bằng việc loan báo Tin Mừng, từ bỏ và hy sinh mạng sống cho chúng ta. Người chính là Đấng Mê-si-a đích thực của Thiên Chúa, một Đấng Mê-si-a không vận dụng quyền lực để thực hiện một cảnh ngoại mục cứu độ trần thế, nhưng đặt tại trung tâm sứ điệp về Thiên Chúa.

Lạy Mẹ Ma-ri-a, xin giúp chúng con trung thành tin tưởng và bước theo Chúa Giê-su con Mẹ. Amen.
 

CHÚA BỊ QUÊ HƯƠNG TỪ CHỐI (Lc 4,24-30)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Đức Giê-su trở về quê hương, vào hội đường Na-da-rét ngày thứ bảy. Người ta trao cho Ngài sách tiên tri, để Ngài đọc và giải thích. Lúc đầu họ cảm phục tài hùng biện và dáng vẻ thuyết phục của Ngài. Nhưng sau, họ bực tức, vì thấy Ngài ưa thích Ca-phác-na-um, nơi dân ngoại nhiều hơn quê mình. Trước thái độ đó, Đức Giê-su tỏ bày cho dân làng biết sứ vụ thiên sai của Ngài.

Đồng thời Chúa cũng cho họ biết rằng Ngài không thiên vị ai, Ngài ban ơn cho tất cả mọi người, cho dù người ngoại nhưng nếu tin vào Chúa thì Ngài cũng ban ơn. Còn kẻ có đạo nhưng không tin thật thì không đáng nhận ơn Ngài.

2. “Tôi bảo thật các ông…”

Đức Giê-su dựa vào câu ngạn ngữ này để diễn tả thân phận của Ngài tại quê hương:

– Gần chùa gọi bụt bằng anh.

– Bụt nhà không thiêng

– Quen quá hoa nhàm.

Thật vậy, những người đồng hương trong làng Na-da-rét tưởng rằng, họ đã biết rõ Ngài: gốc gác, lý lịch; người đã từng chung sống, đọc kinh cầu nguyện chung từ tấm bé. Nên họ chỉ dừng lại ở hình thức bên ngoài, mà không thấy được Thiên tính của Ngài để tin vào Ngài.

3. “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay…”

Để dẫn chứng cho ý nghĩa cho câu ngạn ngữ trên đây, Đức Giê-su đã trưng ra hai sự kiện có tính lịch sử, để hiểu:

– Tiên tri Ê-li-a đã không được sai đến để cứu đói cho bà góa nào trong dân Ít-ra-en, ngược lại, cứu đói cho bà góa thành Sa-rép-ta miền Si-đôn là dân ngoại.

– Tiên tri Ê-li-sê cũng không được sai đến chữa lành bệnh phong cho người nào trong dân Ít-ra-en, nhưng lại được sai đến chữa trị cho Na-a-man, người Sy-ri-a, cũng là dân ngoại.

Hai sự kiện trên muốn nêu lên rằng: các tiên tri tuy thuộc dân Ít-ra-en, nhưng không được dân mình thiện cảm, lại được thiện cảm nơi dân ngoại, vì thế, dân ngoại được hưởng nhờ. Cũng vậy, Đức Giê-su không được thiện cảm nơi người đồng hương, vì họ đòi hỏi hơn là đón nhận Người. Còn dân ngoại ở Ca-phác-na-um tin nhận Ngài, nên được hưởng nhờ ân sủng qua các phép lạ Ngài làm.

4. “Ơn cứu độ được dành cho mọi người”.

Qua sự kiện của tiên tri Ê-li-a và Ê-li-sê, chúng ta nhận ra rằng: Điều kiện để được hưởng nhờ ơn cứu độ của Chúa, là đức tin và ý hướng tốt lành. Vì vậy, dù là Ít-ra-en hay dân ngoại, nếu biết tin nhận vào Đức Giê-su, và có ý hướng tốt lành thì đều được hưởng ơn cứu độ.

Qua hai sự kiện trong Cựu ước, Đức Giê-su nói đến thái độ không tin cố chấp của người đồng hương. Họ biết rõ về Ngài hơn hết, vì định kiến ganh ghét nên họ không tin vào Ngài, cho nên chính họ không xứng đáng hưởng ơn cứu rỗi dành cho tất cả những người tin và đón nhận  dù là người ngoại bang. Ngài tự so sánh mình với Ê-li-a và Ê-li-sê. Ê-li-a đã bỏ những người đồng hương của ông để đi cứu giúp bà góa Sa-rép-ta thuộc xứ Si-đôn dân ngoại, vì bà tiếp đón ông đang khi những người đồng hương lại không hiểu và chống đối ông. Rồi Na-a-man người Sy-ri-a vì tin, đến với tiên tri Ê-li-sê và được chữa lành khỏi bệnh cùi, còn những người đồng quê với tiên tri lại càng cứng lóng tin.

5. Hãy tránh thành kiến cố hữu.

Dân làng Na-da-rét dù đã được cảnh báo, nhưng tâm trí của họ vẫn không thức tỉnh, không thoát khỏi định kiến “đồng hương” và trái lại cao trào định kiến bằng giận dữ dẫn tới toan tính loại trừ Ngài khi đưa Ngài lên núi cao mà xô vào vực thẳm. Và cuộc sống của mọi người chúng ta  cũng đã từng ít nhiều mang định kiến dẫn đến sự loại trừ nhau… mang con tim hận thù.

Như chúng ta đã biết, Thành kiến hay định kiến là ý kiến đã có lâu không thể thay đổi được. Thành kiến là một chứng bệnh di truyền kinh niên bất trị của con người không ai thoát khỏi: “Bụt nhà không thiêng”. Chúng ta hằng to tiếng lên án cái lối sống phô trương bên ngoài. Nhưng trên thực tế, chúng ta lại hằng căn cứ vào những cái bên ngoài mà đánh giá thiên hạ. Cùng một câu văn, một lời nói, một việc làm do người này thì có giá trị, do người kia thì lại vô duyên, do người này thì hay đáo để, do người kia thì dở vô cùng.

6. Truyện: Sư huynh hỗn xược.

Ở Ca-na-đa, trong tỉnh Qué-bec, một sư huynh dòng Thiện giáo (Frères de l’Enseignement  chrétien) giáo viên trường trung học Alma, vừa xuất bản một cuốn sách bàn về đường lồi giáo dục, nhan đề “Những sự hỗn xược của một sư huynh” (Les Insolences du Frère Un Tel). Tác giả đã khéo áp dụng một lối văn châm biếm, trào phúng nhí nhảnh, làm cho quyển sách được đệ nhất ăn khách trong năm. Chỉ trong vòng một tháng trời thôi, sách đã bán ra được một số kỷ lục là 30.000 cuốn.

Một hôm trường đại học Công giáo Montréal bỗng nhộn nhịp hẳn lên như đàn ong vỡ tổ: Sư huynh Pierre Jérome, tác giả cuốn sách “Những sự hỗn xược” nói trên, sắp đến viếng trường. Toàn thể nhà trường náo động lên. Từ viện trưởng, các giáo sư, các sinh viên, cho đến anh gác cổng, đều hăng say phấn khởi tổ chức cuộc tiếp rước.

Đức thượng khách đã từ từ tiến vào khung cảnh văn vật của trường đại học, giữa một cuộc khải hoàn trọng thể vĩ đại. Sau đó, Sư huynh đã lộng lẫy ung dung bước lên diễn đàn ngỏ lời cùng 650 giáo sư và sinh viên.

Diễn giả đã thao thao bất tuyệt một thôi, lả lướt như rồng bay phượng múa, như hoa nở suối reo. Những tràng pháo tay nổ vang lên liên tiếp, liên tiếp, chứng tỏ các thính giả được kích thích đến tột độ.

Cả trường đại học Montréal hôm đó như rượu nếp lên men. Trong lịch sử trường đã bao giờ có sự phấn khởi nô nức như lần này chưa? Tác giả “Những sự hỗn xược” sao mà huy hoàng trác tuyệt đến thế?

… Nhưng sáng ngày hôm sau, họ đã phải một phen hú vía, tưởng chừng hồn lìa khỏi xác. Có người đến tiết lộ rằng sư huynh Pierre Jérome hôm qua chỉ là một sư huynh… thứ giả! Chàng là một sinh viên quèn của trường Kịch nghệ, cải trang trong bộ áo dòng và cổ trắng của các Sư huynh… để thực tập một phen!

Cả trường uất lên, tưởng ai nấy hộc máu chết tươi tại chỗ trước “sự hỗn xược của một Sư huynh” chưa từng thấy này.

Thế mới hay sức ám thị của những người có tên tuổi mãnh liệt đến chừng nào (Vũ Minh Nghiễm, Sống sống, 1971, tr 337-339).

XIN CHÚA HƯỚNG DẪN CHỈ HUY
(THỨ HAI TUẦN 3 MÙA CHAY)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Hai Tuần 3 Mùa Chay này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta xin Chúa hằng thương thanh tẩy và giữ gìn Hội Thánh, vì nếu Chúa không hướng dẫn chỉ huy, Hội Thánh không thể nào đứng vững.

Trong bài đọc một của giờ Kinh Sách, sách Xuất Hành đã tường thuật lại Thiên Chúa đã hướng dẫn chỉ huy ông Môsê qua việc: Thiên Chúa đã cho ông Môsê được nghe tiếng Người, đã dẫn ông vào trong đám mây. Khi ông giáp mặt, Người ban cho ông các điều răn, ban Lề Luật giúp cho được sống và thông hiểu, để dạy Giacóp tuân giữ giao ước, và dạy Ítraen biết thánh chỉ của Người.

Nếu Chúa không hướng dẫn chỉ huy, thì chúng ta không thể nào đứng vững được, như trong bài đọc hai của giờ Kinh Sách, thánh Baxiliô Cả đã lặp lại lời của thánh Phaolô: Ai tự hào thì hãy tự hào trong Chúa. Chúng tôi đã mang án tử nơi chính bản thân rồi, để chúng tôi không còn tin tưởng vào chính mình, mà vào Thiên Chúa, Đấng làm cho kẻ chết trỗi dậy. Chính Người đã cứu và sẽ còn cứu chúng tôi khỏi một cái chết như thế; Người là Đấng chúng tôi trông cậy, Người sẽ còn cứu chúng tôi nữa.

Trong bài đọc một của Thánh Lễ, sách Các Vua quyển thứ hai cho thấy: Ông Naaman, tướng chỉ huy quân đội của vua Aram, là người có thần thế và uy tín trước mặt chúa thượng của ông. Vậy mà, ông lại quy phục Thiên Chúa của Ítraen, sau khi được chữa cho khỏi bệnh phong, và ông đã tuyên xưng cách mạnh mẽ: Nay tôi biết rằng: trên khắp mặt đất, không đâu có Thiên Chúa, ngoại trừ ở Ítraen. Chính vì thế, Đức Giêsu đã nói trong bài Tin Mừng hôm nay: Có nhiều người phong hủi ở trong nước Ítraen, nhưng, không người nào được sạch, mà chỉ có ông Naaman, người xứ Xyri thôi.

Thiên Chúa là Đấng hướng dẫn chỉ huy mọi sự, cho nên, chúng ta phải luôn hướng nhìn về Chúa, như trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 41, vịnh gia đã bày tỏ ước mong của mình: Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống. Bao giờ con được đến vào bệ kiến Tôn Nhan? Xin Ngài thương sai phái ánh sáng và chân lý của Ngài, để soi đường dẫn lối con đi về núi thánh, lên đền Ngài ngự. Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay cũng cho thấy nỗi khát khao của những ai muốn tìm nương tựa nơi Chúa: Mong đợi Chúa, tôi hết lòng mong đợi, cậy trông ở lời Người; bởi Chúa luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa.

Trong bài Tin Mừng, thánh Luca cho thấy ơn cứu độ là phổ quát, điều này được Đức Giêsu chứng minh, khi Người trưng dẫn những việc ông Êlia và ông Êlisa đã làm cho dân ngoại. Khi nghe Đức Giêsu nói như thế, những người trong hội đường đầy phẫn nộ, họ muốn đẩy Chúa xuống vực, họ muốn độc quyền ơn cứu độ, họ muốn thực hành một thứ tôn giáo theo ý họ, chứ không theo thánh ý Chúa.

Thiên Chúa mới là Đấng hướng dẫn chỉ huy mọi sự, là thợ gốm, còn, chúng ta là đất sét trong tay thợ gốm, vậy mà, chúng ta muốn tiếm quyền Thiên Chúa. Ước gì chúng ta luôn biết tuân theo sự hướng dẫn của Chúa, để chúng ta có thể đứng vững giữa biết bao khó khăn thử thách của cuộc sống này. Ước gì chúng ta hướng nhìn về Chúa như mắt của gia nhân hướng nhìn tay ông chủ, như mắt của nữ tỳ hướng nhìn tay bà chủ. Ước gì được như thế!

BIẾT CÚI MÌNH
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ!”.

“Cánh cửa cuộc đời thật mầu nhiệm; nó trở nên thấp hơn một chút so với người muốn đi qua. Chỉ ai biết cúi mình, người ấy mới có thể bước qua ngưỡng của nó!”

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay minh hoạ ý tưởng của nhà tu đức trên, “Chỉ ai biết cúi mình, người ấy mới có thể bước qua ngưỡng cửa cuộc đời!”. Thái độ ‘biết cúi mình’ của tướng quân Naaman khác hẳn thái độ “đầy phẫn nộ” của người Do Thái cùng thời với Chúa Giêsu.

Naaman, một dũng tướng của vua Aram; tuy nhiên, cùng với danh vọng và quyền lực, ông phải vật lộn với bệnh phong cùi! Bộ giáp của ông, trên thực tế, chỉ để che đậy một con người yếu ớt, tổn thương và tật nguyền! Đôi khi, những quà tặng bên ngoài chỉ là những ‘áo mã’ che chắn bao yếu đuối bên trong. Naaman phải làm theo một đứa trẻ, tìm gặp người của Chúa; và ông phải khiêm tốn đến hai lần. Nghĩa là ông phải gặp một sứ giả ‘tầm thường’, làm theo một cách thức ‘lạ thường’, bởi một bé gái ‘khác thường’. Thế nhưng, nhờ khiêm tốn, ông được một phép lạ ‘phi thường’. Và ông đã bật lên lời tuyên xưng, “Nay tôi biết rằng: trên khắp mặt đất, không đâu có Thiên Chúa, ngoại trừ ở Israel!”. Rõ ràng, ‘biết cúi mình’, một điều kiện để hứng nhận ân huệ của Chúa!

Ngược lại, trong bài Tin Mừng, dân thành Nazareth không thể tin vị Thiên Sai là một thợ mộc nghèo hèn. Họ cay cú với Chúa Giêsu, nhất là khi Ngài cho biết, trong lịch sử, Thiên Chúa từng tỏ ra ưu ái người ngoài chứ không chỉ với người Do Thái. Họ bất bình vì đặt sự bảo đảm của mình vào di sản và lời hứa của Thiên Chúa qua các tổ phụ; họ nghĩ rằng, vì là Do Thái, nên cách nào đó, Thiên Chúa phải chiếu cố họ hơn những người khác. Thiếu khiêm tốn, họ đánh mất ân huệ của Ngài; tệ hơn, đầy phẫn nộ, họ những muốn xô Chúa Giêsu xuống vực thẳm!

Cả chúng ta, chúng ta cũng có thể mắc sai lầm này khi quên rằng, ‘biết cúi mình’ là điều kiện tiên quyết trước ơn lành của Chúa! Chúng ta nghĩ, tôi đạo dòng; tôi có chức vụ này, chức vụ kia… nên cách nào đó, Chúa phải quan tâm đến tôi nhiều hơn, phải ban cho tôi nhiều đặc ân hơn! Đây chẳng phải là nguyên nhân gây ra sự phẫn nộ trong cuộc sống tôi sao? Vì thế, tôi cay đắng khi không được ưu đãi; bởi lẽ, tôi nghĩ, tôi xứng đáng để nhận nhiều hơn thế!

Kính thưa Anh Chị em,

“Mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ!”. Thật trái khoáy, chính qua con đường nghèo hèn, Thiên Chúa cứu độ con người! Sẽ là một chướng ngại lớn cho những ai “không biết cúi đầu!”. Chúa yêu thương và cứu độ chúng ta theo cách của Ngài. Vì thế, cần thiết biết bao, để bạn và tôi nhận thức rằng, khiêm tốn, một điều kiện để múc lấy ơn Chúa! Mùa Chay, mùa lắng đọng lòng mình để nghe Lời Chúa, ngắm nhìn cách thức hành động của Ngài nơi Giêsu, Đấng huỷ mình ra không để cứu chúng ta. Mùa Chay, còn là mùa khát khao Giêsu. Thật ý nghĩa với Thánh Vịnh đáp ca, “Linh hồn con khao khát Chúa Trời, là Chúa Trời hằng sống!”. Giêsu Hằng Sống đang ước mong chúng ta ‘biết cúi mình’ như Ngài; qua đó, bạn và tôi cũng trở nên những Giêsu luôn biết cúi xuống phục vụ tha nhân!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con coi thường một ai! Cho con ‘biết cúi mình’ trước Chúa và hoạt động của Chúa trong mỗi anh chị em con!”, Amen.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây